Chiếc nhẫn không thể trao cho tôi, hóa ra vốn dĩ là một đôi

Cậu vùi mặt vào cánh tay, cúi đầu khóc hồi lâu. Thiệu Tuân đứng ngoài nghe thấy tiếng động, gõ cửa gọi cậu:

“Khóc thế là đủ rồi đấy, mau ra ngoài ăn cơm đi.”

Mạnh Trì dùng tay áo lau nước mắt, thầm nghĩ trong lòng: Người này sao đến một chút niệm tưởng cũng không chừa lại cho mình.

Ăn được nửa bữa, Mạnh Trì đặt bát đũa xuống:

“Em vào phòng ngủ phụ dọn đồ đây.”

Thiệu Tuân nhìn cậu một cái, không ngăn cản.

Mạnh Trì bước vào phòng ngủ phụ, ngồi xổm xuống, kéo vali của mình ra. Cậu khựng lại một chút, rồi xếp từng bộ Lego vào trong. Có vài hộp quá to không nhét vừa, cậu đành đặt sang bên cạnh. Cậu nhét vài hộp nhỏ vào trong vali. Những món đồ chơi này biết đâu mang sang bên kia còn có thể bày biện trong phòng, chỉ cần nghĩ đến điều đó, lòng cậu mới thấy dễ chịu hơn một chút.

Cậu dọn dẹp một cách chậm chạp, chẳng mấy chốc mà nửa ngày đã trôi qua. Thiệu Tuân gõ cửa bên ngoài:

“Em dọn xong chưa?”

“Chưa ạ.”

Tiếng Mạnh Trì truyền qua cánh cửa nghe hơi nghẹn ngào, “Anh cho em ở một mình một lát đi.”

Thiệu Tuân không nói gì thêm. Mạnh Trì buông băng game đang cầm trong tay, đôi vai rốt cuộc cũng không còn r/un r/ẩy căng thẳng nữa. Cậu ngồi trên sàn nhà, vùi mặt vào đầu gối, cảm thấy thế giới trở nên yên tĩnh lạ thường.

Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng chìa khóa vặn mở cửa phòng. Cậu ngẩng đầu lên thì thấy Thiệu Tuân đứng ở cửa, trong tay cầm một chiếc hộp nhung nhỏ.

“Mạnh Trì, em qua đây.”

Mạnh Trì định trốn, nhưng Thiệu Tuân đã bước tới trước mặt cậu. Anh ngồi xổm xuống, nắm lấy tay Mạnh Trì. Mạnh Trì theo phản xạ muốn rút lại, nhưng Thiệu Tuân không buông. Anh đổi một tay khác, lật bàn tay thon dài nhưng thiếu m/áu của cậu lên, không nói một lời mà đẩy chiếc nhẫn trong hộp vào ngón áp út của cậu.

“Vừa vặn.” Thiệu Tuân nhìn một lúc, “Khá hợp đấy.”

Mạnh Trì sững người. Cậu chậm rãi cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn đó. Nó là một cặp với chiếc trên tay Thiệu Tuân.

“Anh vốn định làm mọi thứ chỉn chu hơn, từ từ cầu hôn em.” Giọng Thiệu Tuân hơi khàn, “Nhưng cái tính em quá bướng bỉnh, nói chạy là chạy. Anh chỉ còn cách dùng chiêu này thôi.”

Mạnh Trì sụt sịt mũi:

“Không phải anh nói cái này không cho em được sao...”

“Trêu em thôi.” Thiệu Tuân cười, “Chỉ là muốn xem em có thực sự để tâm không. Sau đó anh nhận ra, em để tâm đến phát cuồ/ng.”

“Đêm đó em nói chia tay với anh, trong lòng anh nghĩ: Nếu em thực sự chuyển đi, có lẽ anh sẽ hối h/ận cả đời.” Anh vuốt ve khuôn mặt Mạnh Trì, “Xin lỗi, hôm đó anh gắt gỏng với em là anh sai. Anh quá sợ hãi, không biết làm sao để giữ em lại nên mới nói năng bừa bãi.”

Mạnh Trì không nói gì, chỉ để nước mắt rơi xuống. Cậu không muốn khóc. Nhưng Thiệu Tuân đã cho cậu thứ gì đó quá nhẹ nhàng, quá ấm áp, khiến cậu không thể kìm lòng được nữa.

“Em đừng khóc mà.”

Thiệu Tuân lúng túng lau nước mắt cho cậu, càng lau càng nhiều, anh đành ôm trọn Mạnh Trì vào lòng, “Kể từ ngày em nói chia tay, anh đã hiểu ra: Trước đây anh luôn nghĩ, em không thể rời xa anh. Sau này anh mới nhận ra, là anh không thể rời xa em.”

“Trước đây em có chuyện gì đều giấu trong lòng, anh không hỏi thì em cũng không nói. Anh thì đầu óc chậm chạp, tính tình lại tệ... Sau này em có chuyện gì cứ nói ra, được không?”

Mạnh Trì nức nở, mũi đã đỏ ửng, cậu bám lấy áo Thiệu Tuân:

“Em, em sợ nói ra anh chê em lắm chuyện...”

Thiệu Tuân nhìn cậu, không nhịn được cười:

“Sao em lại trở nên biết làm nũng thế này?”

Mạnh Trì dụi mắt, không nói gì.

“Lần nào em cũng bảo không sao,” Thiệu Tuân kéo cậu lại gần, “Nhưng mỗi lần em nói không sao, rõ ràng là em đang rất buồn.”

Mạnh Trì sững sờ.

“Sau này không được gồng mình nữa.”

Thiệu Tuân vươn tay lau đi vệt nước mắt trên mặt cậu, “Em nói gì anh cũng nghe. Em muốn nổi gi/ận, cũng có thể trút lên anh.”

“... Em không có tính khí gì cả.” Mạnh Trì nhỏ giọng nói.

“Em có đấy.” Thiệu Tuân kiên nhẫn nhìn cậu, “Chỉ là chưa từng có ai cho phép em được thực sự nổi gi/ận thôi. Em đã kìm nén quá nhiều rồi.”

Mạnh Trì bị câu nói này làm cho chua xót cả lòng. Cậu há miệng, vươn tay ôm ch/ặt lấy Thiệu Tuân, không chịu buông.

“Chúng ta còn chia tay nữa không?”

Thiệu Tuân nắm lấy cằm cậu, ép cậu ngẩng đầu.

“... Không chia.” Mạnh Trì đáp nhỏ như tiếng muỗi kêu, “Không chia tay nữa.”

Lúc này Thiệu Tuân mới cười, cúi đầu hôn lên trán cậu:

“Ngoan.”

Chiều hôm đó, Thiệu Tuân đưa cậu lấy từng món Lego đã ném vào vali ra. Mạnh Trì đứng bên cạnh, nhìn Thiệu Tuân cúi người xếp hộp trở lại kệ, đột nhiên nhỏ giọng nói:

“Em cứ tưởng anh thực sự nỡ để em đi.”

“Anh không nỡ.”

Thiệu Tuân quay người lại, kiên nhẫn bế cậu lên giường, “Em xem, anh giữ em lại còn phải tốn bao nhiêu công sức dỗ dành em. Em nói xem anh có nỡ không?”

Mạnh Trì đỏ mặt, cúi đầu không nói gì nữa. Điện thoại cậu vẫn đang rung lên, là đồng nghiệp hỏi ngày mai mấy giờ đến công ty. Thiệu Tuân liếc nhìn điện thoại cậu:

“Ngày mai xin nghỉ một ngày đi, anh đưa em đi đăng ký kết hôn.”

Danh sách chương

4 chương
14/09/2026 15:12
0
14/09/2026 20:00
0
14/09/2026 20:00
0
14/09/2026 20:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu