Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thiệu Tuân nhìn vẻ chột dạ đó của cậu, không hiểu sao lồng ngựk đột nhiên nghẹn lại. Anh nhìn chằm chằm vào góc nghiêng gương mặt Mạnh Trì hồi lâu, chậm rãi tắt vòi nước.
“Hộ chiếu của em để đâu?” Anh đột nhiên hỏi, “Lát nữa đi tìm ra đi.”
Mạnh Trì không đáp. Cậu dường như đang chịu đựng điều gì đó, hồi lâu sau mới nhíu mày, gương mặt khổ sở:
“đ/au.”
“Sao vậy?”
“Có phải lại chảy m/áu rồi không……”
Thiệu Tuân cúi người nhìn kỹ, khẽ nói:
“Không chảy m/áu. Có phải nước nóng kích ứng không?”
Mạnh Trì vẫn không tin, những ngón tay bấu ch/ặt lấy thành bồn tắm, khớp xươ/ng trắng bệch. Cơn đ/au ấy thấm ra từ tận xươ/ng tủy—giống hệt lần đầu tiên của nhiều năm về trước.
Thiệu Tuân đưa một ngón tay vào, rồi lại chậm rãi rút ra. Sạch sẽ.
“Thật sự không có m/áu.” Anh thấp giọng nói.
Lúc này Mạnh Trì mới lộ ra vẻ thả lỏng. Cậu muốn đứng dậy quay về phòng khách tiếp tục lắp Lego. Thiệu Tuân lại đột nhiên ôm ch/ặt lấy cậu từ phía sau.
“…… Xin lỗi.” Giọng Thiệu Tuân trầm đục. Anh cảm thấy mình thật giả tạo, một câu xin lỗi thì giải quyết được gì chứ? Anh lại thấy mình có lẽ là kẻ không xứng đáng nhất trên đời này để xót xa cho Mạnh Trì, rõ ràng chính anh là người đã khiến đối phương tổn thương đến mức này.
Nhưng anh từng thấy dáng vẻ Mạnh Trì ngồi ngoài cửa, thấy dáng vẻ cậu lấy lòng tất cả mọi người nhưng lại không dám đến gần bất cứ ai. Nếu không có anh, Mạnh Trì sẽ bị người khác b/ắt n/ạt thảm hại hơn, mà chính anh lại là kẻ b/ắt n/ạt cậu sâu sắc nhất.
Mạnh Trì không tiếp lời. Cậu ghé mặt lại, áp vào bên cổ Thiệu Tuân, lí nhí hỏi:
“Không chảy m/áu là tốt rồi. Anh ở cùng em lắp Lego được không?”
“Được.”
Hai người dựa vào nhau trên tấm thảm, lắp từng miếng một theo bản vẽ. Thiệu Tuân Iót một chiếc đệm mềm dưới mông Mạnh Trì, anh ôm cậu từ phía sau, gác cằm lên vai cậu.
Đang lắp dở, điện thoại vang lên không ngừng. Mạnh Trì quay đầu:
“Anh có việc thì cứ đi làm đi.”
Thiệu Tuân giơ tay tắt máy, “Không bận.”
Đó là một ngày không bình thường chút nào. Có lẽ vì ban ngày bị lạnh, nửa đêm Mạnh Trì đột nhiên buồn nôn, bò dậy uống nước mơ đ/á, chẳng bao lâu sau lại chạy vào nhà vệ sinh nôn sạch.
Thiệu Tuân bị tiếng động đá/nh thức, lúc đẩy cửa vào, Mạnh Trì vừa nhấn nút xả bồn cầu, đôi môi tái nhợt, trên thái dương lấm tấm mồ hôi lạnh.
Thiệu Tuân kéo cậu về giường, ép uống một cốc nước ấm, rồi sờ trán cậu, “Còn khó chịu không?”
“…… Không sao.” Mạnh Trì dựa vào vai anh, “Ngủ đi.”
Sáng hôm sau Mạnh Trì vẫn ủ rũ. Bữa sáng cậu chỉ cố uống một cốc sữa, đến gần trưa đã đói đến mức hoa mắt chóng mặt, trong đầu toàn là bát mì bò ở căng tin.
Đúng lúc cô gái bàn bên nhờ cậu chạy việc đến phòng kỹ thuật, tìm một nam sinh tên Lục Viễn lấy chiếc USB. Mạnh Trì lần đầu đến phòng kỹ thuật, vòng vo mãi mới tìm thấy người.
Lục Viễn nhận lấy USB, lại bảo “chờ chút”, nói còn một tệp tin chưa chép xong. Mạnh Trì đứng một bên chờ. Chờ mãi, tầm mắt cậu không tự chủ được mà rơi vào chiếc bánh cuộn gà chưa bóc vỏ trên góc bàn của Lục Viễn.
Tệp tin chép xong rất nhanh. Lục Viễn đưa USB cho cậu, ngước mắt nhìn mặt cậu, rồi lại nhìn theo ánh mắt cậu mà cúi đầu, khóe miệng khẽ động, như đang cố nhịn cười.
Mạnh Trì nóng bừng mặt, chộp lấy USB rồi bước nhanh ra ngoài.
Buổi chiều Lục Viễn đến văn phòng họ xử lý vấn đề tệp tin. Xử lý xong, cậu ta đi thẳng đến chỗ ngồi của Mạnh Trì, đặt chiếc bánh cuộn gà lên góc bàn.
“Bụng cậu kêu kìa.” Cậu ta hạ thấp giọng, nói xong liền rời đi.
Mạnh Trì thẫn thờ nhìn chằm chằm chiếc bánh cuộn gà. Thiệu Tuân từng nói, không được tùy tiện ăn đồ người khác cho. Nhưng một chiếc bánh cuộn gà không ăn thì phí quá… hơn nữa tại sao bụng mình đói đến mức kêu lên mà người ta cũng nghe thấy chứ?
Do dự hồi lâu, cậu vẫn giấu chiếc bánh vào tay áo, lén vào phòng trà, giải quyết trong ba phút.
Giờ nghỉ trưa, Mạnh Trì một mình xuống căng tin. Cậu vừa ngồi xuống, đối diện đã đặt một khay cơm. Là Lục Viễn.
“Sao cậu ăn một mình thế?”
Mạnh Trì vẫn thấy căng thẳng với người lạ, cứ căng thẳng là không biết tiếp lời thế nào. Cậu đành cứng nhắc đáp:
“Tớ ăn chậm, nên tự ăn.”
“Người mới đến hả?” Lục Viễn hỏi.
Mạnh Trì gật đầu. Cậu cố tìm một câu nói, nín thở hồi lâu cũng chỉ nặn ra được một câu:
“Áo sơ mi của cậu đẹp thật, m/ua ở đâu thế?”
“Hả?” Lục Viễn cúi đầu nhìn một cái, “M/ua lúc đi Hồng Kông.”
Mạnh Trì nghẹn lời. Cậu hoàn toàn không biết câu tiếp theo nên nói gì.
“Sao căng thẳng thế?” Lục Viễn cười, “Ăn nhanh đi, nguội là không ngon đâu. Mì bò ở căng tin ngon lắm, tớ hay ăn ở đây.”
Mạnh Trì thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu ăn mì. Vốn dĩ cậu ăn không nhanh, bình thường còn vừa ăn vừa lướt điện thoại. Nhưng có người ngồi cạnh, chơi điện thoại có vẻ không lịch sự, đành đặt điện thoại sang một bên.
“Sáng chưa ăn gì à?” Lục Viễn hỏi.
“Nửa đêm dạ dày không khỏe.” Hiếm khi Mạnh Trì không nói lắp, “Sáng không dám ăn.”
Chương 15
Chương 19
Chương 14
Chương 15
Chương 71
Chương 16
Chương 16
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook