Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
14/09/2026 15:58
Chị nhìn tôi.
"Chuyện này là chị làm không tốt."
Tôi không ngờ chị lại thẳng thắn như vậy.
Ngược lại, tôi lại nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Chị cả nói: "Hôm qua em đ/ập bàn, phản ứng đầu tiên của chị là thấy em quá nóng nảy."
"Sau đó về nhà, chị đã nằm suy nghĩ cả đêm."
"Không phải em chỉ đ/ập bàn vì bốn mươi vạn đâu."
"Mà là em cảm thấy bao năm qua chẳng có ai nhìn thấy sự hy sinh của em cả."
Tôi cúi đầu khuấy bát mì.
Nước mắt suýt chút nữa lại rơi xuống.
Tôi nói: "Cũng không hẳn là không ai nhìn thấy."
"Cha đã nhìn thấy."
Chị cả gật đầu.
"Đúng thế."
"Nhưng bọn chị thì lại chẳng mấy khi để ý."
Anh hai nãy giờ vẫn im lặng.
Một lúc sau, anh đặt đôi đũa xuống.
"Vậy thì anh cũng nói một câu."
Tôi nhìn anh.
"Nói đi."
"Những năm qua em chăm sóc cha, anh quả thực đã đỡ được rất nhiều việc."
Anh dừng lại một chút.
"Trước đây anh cứ nghĩ, mỗi lần về anh đều đưa tiền, cha thiếu gì anh cũng m/ua, thế là đã trọn đạo hiếu rồi."
"Sau này cha nằm viện, em nhắn tin trong nhóm, anh thấy em ở đó rồi nên cứ nghĩ không cần phải vội vã chạy đến làm gì."
Tôi nói: "Anh cũng thành thật đấy nhỉ."
"Đến nước này rồi, anh còn giả vờ làm gì nữa."
Anh nhìn tôi.
"Nhưng em cũng có điểm không đúng."
Tôi nhíu mày.
"Điểm nào?"
"Việc gì em cũng thích tự mình gánh vác."
"Gánh xong rồi lại chẳng nói ra."
"Đến khi không gánh nổi nữa, em lại thấy bọn anh ai cũng n/ợ em."
Câu nói này làm tôi thấy rất khó chịu.
Phản ứng đầu tiên của tôi lại muốn cãi lại.
Nhưng mở miệng ra rồi lại không thốt nên lời.
Bởi vì một phần nào đó, anh ấy nói đúng.
Nửa năm cuối đời của cha, chị cả từng nói vài lần là hãy lập một bảng phân công trực.
Lần nào tôi cũng bảo thôi.
"Chị đi lại vất vả lắm."
Anh hai cũng từng hỏi có cần thuê người chăm sóc không.
Tôi bảo cha không thích người lạ.
Họ nghe vậy thì cũng chiều theo ý tôi.
Tôi vừa không cho họ can thiệp, lại vừa vì mình làm nhiều việc mà cảm thấy mệt mỏi.
Chuyện này, trước đây tôi chưa từng thừa nhận.
Tôi nói: "Thế cũng không thể trách hết phần em được."
Anh hai gật đầu.
"Không trách hết phần em."
"Cả ba chúng ta đều có vấn đề."
Chị cả nói: "Bây giờ nói mấy chuyện này cũng muộn rồi."
"Đúng là muộn rồi."
Tôi gắp một đũa mì.
Sợi mì đã hơi trương lên.
Cha tôi trước đây gh/ét nhất là mì bị trương.
Lần nào cũng giục tôi: "Mì lên rồi thì ăn đi, chụp ảnh cái gì."
Nghĩ đến đây, tôi cúi đầu cười khẽ.
Bữa ăn đó đến cuối cùng, cả ba người đều không còn nhắc đến chuyện tiền bạc nữa.
Ngày hôm sau, chúng tôi lại đến nhà cha để dọn đồ.
Lần này cả ba cùng đi.
Chị cả dọn tủ quần áo.
Anh hai tháo dỡ mấy món đồ điện cũ không dùng đến.
Tôi sắp xếp nhà bếp.
Trước đây những việc này, chắc chắn tôi sẽ tự mình làm hết.
Hôm đó chị cả hỏi tôi: "Cái chăn này có giữ lại không?"
Tôi nói: "Tùy chị quyết định."
Anh hai hỏi: "Cái tivi ai lấy?"
Tôi nói: "Ai cũng không cần thì b/án đồ cũ."
Anh bảo: "Lúc cha m/ua là hơn mười nghìn đấy."
"Giờ một nghìn chưa chắc đã có người m/ua."
Anh hai sững người.
"Thảm hại thế sao?"
"Đồ điện tử thì thế thôi."
Anh lắc đầu.
"Biết thế đã chẳng m/ua đắt như vậy."
Tôi không nhịn được nói: "Lúc m/ua cha vui là được rồi."
Nói xong, cả ba chúng tôi đều im lặng vài giây.
Phải rồi.
Lúc m/ua cha vui là được rồi.
Khi người ta còn sống, nhiều khoản n/ợ thực ra không bao giờ tính toán được đến tận cùng.
Buổi chiều, chị cả lục trong cùng tủ quần áo ra ba chiếc hộp giấy.
Trên hộp lần lượt viết tên của chúng tôi.
Hộp của tôi là to nhất.
Anh hai nhìn tôi ngay lập tức.
"Xem kìa, lại thiên vị mày rồi."
Tôi lườm anh.
"C/âm miệng."
Mở ra, toàn là những món đồ không đáng giá.
Hộp của chị cả có bằng khen chị từng đạt được hồi nhỏ, và một bản sao giấy báo nhập học đại học.
Khi chị cả cầm lên, chị đã ngẩn người rất lâu.
"Cái này mà ông cũng giữ sao?"
Hộp của anh hai có những bức ảnh anh mặc quân phục hồi trẻ, một tấm huy chương cũ, và bản sao giấy phép kinh doanh lần đầu anh làm ăn.
Anh hai nhìn tờ giấy đã ngả vàng đó, cũng không nói gì nữa.
Hộp của tôi nhiều đồ nhất.
Không phải vì tôi quan trọng hơn.
Mà là vì hồi nhỏ tôi rất thích vẽ bậy.
Trong đó có mấy bức tranh vẽ hồi mẫu giáo, một cuốn vở tập làm văn hồi lớp ba, và tấm bưu thiếp tôi gửi về nhà lần đầu đi làm.
Dưới cùng là một tờ giấy.
Đó là tờ giấy n/ợ tôi viết cho cha hơn hai mươi năm trước.
"Hôm nay v/ay cha một nghìn tệ, phát lương sẽ trả."
Bên dưới là tên tôi.
Tôi hoàn toàn không nhớ gì cả.
Anh hai cười không ngớt.
"Mày còn n/ợ cha một nghìn đấy."
Tôi nói: "Anh tính lãi hộ em đi."
Chị cả cũng cười.
Tôi lật tờ giấy n/ợ đó lại.
Mặt sau có hai chữ cha tôi viết.
"Không trả."
Tôi nhất thời không cười nổi nữa.
Tôi cầm tờ giấy đó ngồi bệt xuống sàn.
Trong đầu từng chút một nhớ lại.
Năm đó tôi lần đầu đi làm ở nơi khác, lương chưa phát, tiền đặt cọc thuê nhà không đủ.
Tôi gọi điện cho cha v/ay một nghìn tệ.
Tôi sợ ông càm ràm nên cố ý nói: "Con viết giấy n/ợ nhé."
Ông m/ắng tôi bị th/ần ki/nh.
Sau đó về nhà ăn Tết, hình như tôi có viết thật một tờ.
Còn sau đó một nghìn tệ đó tôi có trả hay không, tôi đã hoàn toàn không nhớ nữa.
Nhưng ông vẫn luôn giữ lại.
Chị cả ngồi xuống cạnh tôi.
"Em xem cha kìa."
Tôi nói: "Phiền ch*t đi được."
Chị cười.
"Người đi rồi mà em còn m/ắng."
"Còn sống tôi cũng m/ắng."
Chương 11
Chương 10
Chương 11
Chương 9
Chương 10
Chương 13
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook