Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
14/09/2026 15:50
Đó là bữa trưa nọ, cả nhà chúng tôi vừa ngồi vào bàn ăn, chị họ bỗng nhắc đến thùng quần áo múa mà chị ấy đưa cho tôi năm ngoái.
Chị gắp một đũa rau xanh, giọng rất thản nhiên: "Phải rồi, trong thùng quần áo năm ngoái chị đưa cho bé Giai Giai nhà em, có một chiếc áo liền quần màu hồng, em vẫn còn giữ chứ?"
Đũa trên tay tôi khựng lại.
"Chiếc nào cơ?"
Chị họ ngẩng đầu nhìn tôi: "Chính là chiếc có đính mấy viên đ/á sáng ở ngựk, dây đai bắt chéo sau lưng ấy. Tiền mừng tuổi mẹ chị cho bé Đình Đình năm kia, sợ mình quên tiêu mất nên chị đã kh//âu vào trong lớp Iót rồi."
Tay tôi đang bưng bát cơm bỗng cứng đờ giữa không trung.
Trên bàn ăn vốn vẫn còn tiếng bát đũa va chạm.
Ngay khi chị vừa dứt lời, không gian bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Mẹ tôi liếc nhìn tôi trước.
Chồng tôi, Trần Hạo, cũng dừng đũa lại.
Chị họ như không nhận ra bầu không khí bất thường, vẫn tiếp tục nói: "Đáng lẽ chị phải nhớ ra sớm hơn mới phải. Hai hôm trước dọn lại ảnh cũ, thấy Đình Đình mặc bộ đó, chị mới sực nhớ ra."
Cổ họng tôi nghẹn lại.
"Kh//âu bao nhiêu tiền?"
Chị họ ngẩn người.
"Em không thấy à?"
Tôi không nói gì.
Nụ cười trên mặt chị dần biến mất.
Có lẽ nhận ra điều gì đó từ biểu cảm của tôi, chị đặt đũa xuống: "Em đã làm gì với đống quần áo đó rồi?"
Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm bát cơm, vài giây sau mới đáp: "Thùng quần áo đó... em xử lý lâu rồi."
Sắc mặt chị họ thay đổi ngay lập tức.
"Xử lý là ý gì?"
"Vứt rồi."
Lời vừa ra khỏi miệng, mẹ ngồi bên cạnh khẽ hít một hơi.
Chị họ nhìn chằm chằm vào tôi, dường như nhất thời chưa hiểu ra.
"Vứt hết rồi à?"
"Ừ."
"Cả chiếc màu hồng đó cũng vứt luôn sao?"
Tôi gật đầu.
Chị họ mấp máy môi, hồi lâu không thốt nên lời.
Trần Hạo nhìn tôi, rồi lại nhìn chị, nhỏ giọng hòa giải: "Chị à, lúc quần áo mang tới, chị cũng đâu có nói bên trong có tiền..."
Chị họ ngắt lời cậu ấy ngay lập tức.
"Chị đang hỏi nó."
Ánh mắt chị vẫn luôn dán ch/ặt vào tôi.
"Thùng quần áo chị đưa cho em, mười mấy bộ, không giữ lại bộ nào hết sao?"
Vốn dĩ tôi đã thấy chột dạ, bị chị nhìn như vậy, trong lòng ngược lại nảy sinh chút khó chịu.
"Giai Giai không mặc vừa."
"Không mặc vừa thì em có thể nói với chị mà."
"Quần áo đều có mùi rồi."
Lời này vừa thốt ra, mặt chị họ càng khó coi hơn.
"Mùi gì?"
"Thì là mùi để lâu ấy."
Chị cười khẩy một tiếng.
Nụ cười đó không phải là vui vẻ, nghe vào lại càng khiến tôi thêm bứt rứt.
"Để lâu có mùi thì em giặt đi chẳng phải là được sao?"
Mẹ tôi vội nói: "Ăn cơm đã, ăn cơm đã, chuyện này từ từ nói."
Chị họ không quan tâm.
Chị nhìn tôi: "Trong chiếc áo liền quần đó, chị kh//âu sáu nghìn sáu trăm tệ."
Đầu óc tôi "oang" một tiếng.
Tôi cứ ngỡ nhiều nhất cũng chỉ vài trăm tệ.
Sáu nghìn sáu.
Bát cơm trên tay suýt chút nữa rơi xuống.
Trần Hạo cũng ngẩn người: "Nhiều thế ạ?"
Chị họ nói: "Tiền mừng tuổi mẹ chị cho Đình Đình hai năm liền, cộng thêm mấy tờ ông nội nó cho nữa, chị sợ để ở nhà bị nó lục ra m/ua đồ linh tinh nên mới kh//âu tạm vào lớp Iót của bộ đồ diễn."
Chị dừng một chút.
"Sau này Đình Đình lớn nhanh, đống đồ đó không mặc vừa nữa. Lúc chị soạn ra đưa cho Giai Giai nhà em, đúng là đã quên mất chuyện này."
Mẹ tôi có chút sốt ruột: "Chuyện này cũng không thể trách hết Tiểu Dĩnh được, tiền tự mình cất mà chính mình cũng quên."
Chị họ quay sang nhìn mẹ tôi.
"Cô à, con đâu có nói là trách hết em ấy."
"Nhưng con thực sự không ngờ, nhận được thùng quần áo người khác tặng, em ấy thậm chí còn chẳng buồn nhìn kỹ, đã vứt hết đi."
Mặt tôi nóng bừng lên.
Bữa cơm đó, sau đó chẳng ai ăn uống được gì.
Nhưng điều thực sự khiến tôi khó chịu, lại chính là câu nói cuối cùng của chị.
"Thậm chí còn chẳng buồn nhìn kỹ, đã vứt hết đi."
Bởi vì chị nói đúng được một nửa.
Năm ngoái khi chị họ xách thùng quần áo múa đó đến nhà tôi, tôi quả thực đã không xem kỹ.
Nhưng sự việc, cũng không đơn giản như chị nghĩ.
Chương 11
Chương 10
Chương 11
Chương 9
Chương 10
Chương 13
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook