Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12/09/2026 21:49
Năm tôi mười tuổi, tôi đã đỡ đàn sói cho thái tử, một mảng th!t trên má phải bị x/é toạc sống sượng.
Sau này ai cũng biết, nhị tiểu thư nhà họ Ôn là Ôn Kỳ Phán sau khi hủy dung, chưa từng tháo khăn che mặt trước mặt người khác nữa.
Nhưng không ai biết, lần thái tử phi tương lai của thái tử vén khăn che mặt của tôi trước đám đông, tia gh/ê t/ởm không thể che giấu trong đáy mắt chàng khi nhìn thấy mặt tôi, cũng không ai biết, vào năm chàng đại hôn, tôi đã chữa lành khuôn mặt mình.
Khi còn nhỏ, tôi quả thực xinh xắn như ngọc, cha mẹ thương như con ngươi trong mắt, các huynh trưởng cưng chiều vô bờ bến.
Lần đầu tiên theo cha vào cung, giữa bao nhiêu tiểu thư quan lại trong điện, thái tử chẳng để mắt đến ai, lại chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
Chàng thiên vị đến mức ai cũng nhìn ra được.
Chỉ cần chàng ở đó, nhất định phải bám lấy tôi.
Người ngoài đều nói thái tử điện hạ cao quý lạnh lùng, khó mà tiếp cận.
Họ nào biết, một thái tử kiêu ngạo tận trời như vậy, khi ở trước mặt tôi, chẳng qua cũng chỉ là một thiếu niên hay gh/en t/uông vớ vẩn, hay gi/ận dỗi mà thôi.
Chàng mỗi khi nổi cáu, bộ dạng làm cao hết mức, nhưng lời nói ra lại khiến người ta dở khóc dở cười.
"A Chỉ, người đó có gì tốt? Nàng vì hắn mà bỏ mặc cô?"
"Cô không cho phép nàng nói chuyện với hắn nữa, càng không cho phép nàng cười với hắn."
"A Chỉ, nàng chỉ được phép tốt với một mình cô, ngoài cô ra, không được phép có người thứ hai thân cận nữa."
Thời gian đó, từ hoàng thân quốc thích đến bách tính đầu đường, trong kinh thành ai mà không bàn tán một câu: Nhị tiểu thư nhà Ôn thượng thư là Ôn Kỳ Phán, tương lai chắc chắn sẽ làm thái tử phi.
Bản thân tôi cũng đinh ninh, đợi tôi lớn lên, tôi sẽ gả cho Tiêu Trọng Linh.
Nhưng trời không chiều lòng người.
Năm mười tuổi, thái tử bị một đàn sói vây hãm ở bãi săn, tôi liều mạng đ/è chàng dưới thân mình, thay chàng chịu những vết cắn x/é của đàn sói.
Thái tử giữ được mạng, cái giá là nửa khuôn mặt tôi bị sói chúa x/é nát.
Sau đó hoàng thượng niệm tình tôi có công hộ giá, phong tôi làm huyện chúa.
Nhưng mẹ ôm tôi khóc đến đ/ứt từng khúc ruột.
Những con sói đó cắn tôi khắp người đầy vết thương, nơi hiểm hóc nhất lại nằm trên khuôn mặt.
Sói chúa x/é toạc một mảng th!t lớn trên má phải của tôi.
Đợi đến khi tháo th/uốc băng vết thương, mảng th!t bị thiếu hụt đó, dù thế nào cũng không thể mọc lại được nữa.
Má phải của tôi từ đó lõm vào một hố, trông vừa quái dị vừa đ/áng s/ợ, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Mẹ biết, cuộc đời này của tôi coi như đã h/ủy ho/ại rồi.
Tôi lại không hiểu.
Tôi khờ khạo nghĩ rằng, trước kia thái tử thích tôi như thế, giờ đây chúng tôi đã cùng sống cùng ch*t, tình cảm chỉ có sâu đậm hơn, bền ch/ặt hơn.
Tôi nghĩ, tôi chẳng qua chỉ mất đi một khuôn mặt đẹp, nhưng đổi lại là mạng sống của người mình yêu.
Ông trời đã đối xử với tôi không tệ rồi.
Tính toán kiểu gì thì tôi vẫn là người lãi.
Tôi còn lấy gì để oán trách nữa đây?
Tôi thậm chí còn âm thầm tự nhủ không được tham lam.
Mặc dù trong lòng, tôi cũng vì khuôn mặt đột nhiên trở nên đ/áng s/ợ đó mà lén khóc rất nhiều lần.
Tôi lớn lên trong những lời khen ngợi, chưa từng thấy thế nào là thói đời "thêm hoa trên gấm" rồi lại "giẫm đạp khi sa cơ".
Cho đến khi vết thương lành hẳn, tôi đội chiếc khăn che mặt bước ra khỏi phủ.
Những tiểu thư thế gia đó bị dáng vẻ mới của tôi làm cho sợ hãi mà thét lên.
"Ôn Kỳ Phán! Cô có thể đội khăn che mặt được không? Vác cái mặt q/uỷ này ra ngoài là muốn dọa ch*t ai?"
"Con người cũng nên có chút tự biết mình chứ, bộ dạng này của cô, ai nhìn mà không gặp á/c mộng? Cô hay thật đấy, cũng không biết che chắn đi, cố tình làm người ta gh/ê t/ởm phải không?"
Họ h/ận không thể trùm một mảnh vải lên mặt tôi cho xong, lại không có cách đó, đành phải lấy tay che mắt mình lại, như thể nhìn tôi thêm một cái thôi cũng làm bẩn mắt họ.
Trước kia, trong mắt người khác tôi chỉ thấy sự kinh diễm không thể kiềm chế.
Giờ đây, những ánh mắt đổ dồn về phía tôi, dày đặc, hoặc là sự mỉa mai hả hê, hoặc là sự gh/ê t/ởm thực sự.
Nếu nói tôi từng là một con phượng hoàng rực rỡ, thì giờ đây tôi chính là con gà quê bị vặt sạch lông.
Tôi quái dị, x/ấu xí, không ai buồn nhìn...
Những lời khen ngợi và ngưỡng m/ộ đều rời bỏ tôi.
Thứ ở lại, là sự á/c ý bắt đầu nhe nanh múa vuốt.
"Đôi mắt các người nếu đã không dám nhìn người, chi bằng khoét ra cho chó ăn đi!"
"A Chỉ dù có biến thành thế nào, cũng là ân nhân c/ứu mạng của cô, khi nào đến lượt các người b/ắt n/ạt?"
Nghe thấy giọng thái tử, tôi như vớ được cọc, vui mừng khôn xiết quay người lại.
Sau đó, tôi nhìn thấy rõ ràng, khoảnh khắc thái tử nhìn rõ mặt tôi, tia sửng sốt và gh/ê t/ởm không kịp giấu trong đáy mắt chàng.
Chàng như bị khuôn mặt tôi làm cho kinh hãi, cơ thể cứng đờ rõ rệt.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, tôi chợt hiểu ra, mọi thứ đều không còn như trước nữa...
Từ đó về sau, tôi bắt đầu đội khăn che mặt.
Cái khăn này, đội suốt sáu năm trời.
Ngoài nha hoàn thân cận và người thân ruột th!t, tôi không bao giờ lộ mặt trước người khác nữa.
Chương 15
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 12
Chương 23
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook