Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12/09/2026 16:24
Oán trách sao?
Cũng có một chút.
Nhưng cô ấy thực sự không làm gì sai cả. Cô ấy chỉ là không thích tôi, mà đang thích người khác. Điều đó thì có tội tình gì?
Tôi quay người bước đi, tiếng chân rất khẽ, rất khẽ. Đến bên cửa sổ, gió đêm tràn vào, mặt hơi lạnh, tôi đưa tay quệt một cái.
Cũng may, không rơi ra thứ gì đáng x/ấu hổ cả.
Tô Niệm, bao năm qua anh chăm sóc em, bảo vệ em, đồng hành cùng em, tất cả đều do anh tự nguyện.
Từ hôm nay trở đi, sự tự do mà em muốn, anh cũng sẽ trả lại cho em từng chút một.
Sáng hôm sau, tôi lái xe đưa Tô Niệm và Đường Dịch Thần đến trường.
Họ ngồi ở ghế sau, trò chuyện cười đùa không dứt. Tôi tập trung lái xe, không chen vào một câu nào.
Sao trước đây tôi lại không phát hiện ra, hóa ra giữa hai người họ lại có nhiều chuyện để nói đến thế.
Xe dừng hẳn, Tô Niệm vào lớp trước. Đường Dịch Thần đi cùng tôi về phía ký túc xá, gần đến cửa cầu thang, cậu ta bất ngờ đứng khựng lại.
“Cảnh Hành ca.”
Tôi quay đầu.
Cậu ta cúi đầu, mũi giày quẹt quẹt xuống mặt đất: “Xin lỗi anh... trước đây giấu anh, là Tô Niệm nói sợ anh nghĩ ngợi nhiều.”
“Mình thực sự chỉ muốn nhờ cậu ấy giúp sửa luận văn, viết thư giới thiệu. Với xuất thân như mình, chuyện có thể đi du học là điều nằm mơ cũng không dám nghĩ tới...”
Tôi nhìn cậu ta, không nói gì.
Cậu ta lo lắng đến mức trên trán lấm tấm mồ hôi: “Cảnh Hành, anh đừng hiểu lầm. Cậu ấy chịu giúp mình, chắc chắn là vì anh thôi. Anh mới là vị hôn phu của cậu ấy.”
Nghe vậy, tôi bỗng thấy buồn cười.
Cậu ta cũng biết Tô Niệm là vị hôn thê của tôi cơ đấy.
“Không sao,” tôi nói, “Cơ hội ấy mà, xưa nay luôn dành cho những người luôn chuẩn bị sẵn sàng.”
Cơ mặt cậu ta cứng đờ trong chốc lát.
“Cảnh Hành, anh cái gì cũng có, không giống như mình... Cậu ấy cũng thấy mình cái gì cũng kém hơn anh, nên mới càng muốn dành suất này cho mình...”
Cậu ta bước tới một bước: “Cảnh Hành, nếu anh nói sớm là anh cũng muốn đi du học, thì dù có thế nào mình cũng không tranh cái này.”
Ánh mắt tôi hạ xuống, rơi vào bàn tay đang buông thõng bên quần của cậu ta.
Bàn tay đó, tối qua còn trong khe cửa, tôi tận mắt thấy nó lén lút bao bọc lấy những ngón tay của Tô Niệm.
“Cậu muốn nói gì nào?” tôi hỏi.
Cậu ta vội vàng xua tay: “Không có, không có... Mình chỉ sợ hai người vì mình mà cãi nhau.”
“Yên tâm, chúng tôi không cãi nhau.”
Cậu ta nghiến ch/ặt răng, đáy mắt thoáng lướt qua một thứ gì đó khó tả.
“Cảnh Hành, sau này... anh còn nhận mình làm anh em không?”
Tôi nhìn cậu ta, khẽ mỉm cười.
“Đương nhiên.”
Tôi thu hồi ánh nhìn, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng: “Cậu ấy nói đúng đấy. Cậu thực sự xứng đáng hơn tôi.”
Cậu ta sững sờ.
Tôi không đợi cậu ta nói thêm gì nữa, xoay người lên lầu. Đến góc rẽ tầng ba thì dừng lại, dựa vào tường đứng một lúc.
Lấy điện thoại ra, nhấn vào khung tìm ki/ếm, gõ từng chữ một:
“Hạn chót nộp đơn cao học các trường Top 20 Mỹ”.
Cuối hành lang có một ô cửa sổ, gió ùa vào ào ạt, thổi gáy người ta lạnh buốt.
Tôi trút ra một hơi thở đục, tiếp tục bước lên trên.
Đi đi.
Đi Birmingham cũng được, đi Anh cũng được, đi sống cái cuộc đời mới mà các người tưởng tượng.
Tôi sẽ tự chọn cho mình một nơi xa hơn, tốt hơn.
Những ngày sau đó, Tô Niệm bận rộn đến mức không chạm đất.
Visa, vé máy bay, chỗ ở, còn cả những việc lặt vặt của Đường Dịch Thần cần phải giúp đỡ, cuộc sống của cô ấy bị lấp đầy hoàn toàn, thỉnh thoảng nhắn tin cho tôi cũng chỉ được ba năm câu là mất hút.
Cũng tốt, tôi cũng có khoảng trống, lặng lẽ làm việc của mình.
Tôi đến thư viện mượn hết sạch đề thi thật của TOEFL và GRE. Có người bắt gặp, chạy lại hỏi: “Chu Cảnh Hành, không phải cậu nói không đi sao? Mượn mấy thứ này làm gì?”
Tôi nói: “Nằm không cũng là nằm, làm vài bộ đề chơi thôi.”
Tiếp đó tôi bắt đầu chọn trường.
Ivy League ở Mỹ, các trường Top ở Canada. Cái nào cũng cách xa nước Anh hơn cái kia.
Tôi chép yêu cầu nộp đơn, hạn chót, danh mục tài liệu vào sổ, giống như đang chuẩn bị cho một cuộc chiến đã được tính toán từ trước.
Cuối cùng, tôi khoanh vùng ba trường, xếp hạng đều nằm vững trên Birmingham.
Tôi còn tìm đến Giáo sư Cao, nhờ bà làm người giới thiệu.
Bà vô cùng ngạc nhiên: “Cảnh Hành, sao đột nhiên em lại muốn đi? Trước đây em còn bảo tốt nghiệp cao học là về nhà quản lý công ty cơ mà.”
“Em nghĩ thông rồi ạ.” Tôi cười, “Tranh thủ lúc còn trẻ, tích lũy thêm chút vốn liếng cho bản thân.”
Giáo sư Cao cũng cười theo: “Được, cô viết cho em. Năng lực của em, cô luôn rất yên tâm.”
Từ văn phòng bước ra, tôi đứng ở hành lang một lúc lâu.
Trước đây rốt cuộc là làm sao mà tôi lại bị mấy câu đó của Tô Niệm trói ch/ặt lấy? Nào là “thành tích bình thường”, nào là “nộp cũng khó”-- cũng là do tôi ng/u ngốc, tin lâu quá rồi.
Ngày gửi toàn bộ tài liệu đi, vừa vặn khớp với hạn chót.
Chương 16
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook