Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12/09/2026 21:28
Sarah xoa bụng bảo lần sau lại đến ăn tiếp, Yuki nói cô ấy phải luyện "công phu đũa", lần sau nhất định phải gắp được miếng lá sách. Tôi nghe họ tíu tít trò chuyện, bỗng nhiên thấy sống mũi cay cay.
Không phải vì buồn, mà là cảm giác được lấp đầy bởi thứ gì đó, đầy đến mức sắp tràn ra ngoài.
Khi còn ở Bắc Kinh, cuộc sống của tôi là vòng lặp ba điểm: Chu Thâm Viễn, trường học, nhà; bạn bè không nhiều, cuộc sống rất hẹp. Tôi cứ ngỡ đó là tất cả, cứ ngỡ điểm dừng chân của phụ nữ là kết hôn, sinh con, bình lặng sống hết một đời. Thế nhưng khi đi đến những nơi xa hơn mới nhận ra, hóa ra cuộc sống có thể rộng lớn đến thế.
Rộng đến mức bạn có thể quen biết những người từ khắp nơi trên thế giới, có thể nửa đêm ăn lẩu cùng bạn bè trên đường phố xứ người, có thể đứng trên bục giảng của Harvard dùng một ngôn ngữ khác để thuyết trình về nghiên c/ứu của chính mình. Rộng đến mức bạn sẽ nhận ra, những người và việc từng khiến bạn trằn trọc mất ngủ, dần dần bị những thứ mới mẻ thay thế, không còn quan trọng đến thế nữa.
Tôi gọi một cuộc điện thoại về nhà, mẹ tôi bắt máy, giọng sang sảng hỏi tôi có nhớ bà không. Tôi bảo có, bà lại hỏi ăn uống thế nào, ở có tốt không, tôi đều bảo là tốt cả.
“Thế bao giờ về?” Bà ngập ngừng, “Mẹ không phải giục con, chỉ hỏi thế thôi.”
“Cuối năm ạ, dự án kết thúc là con về.”
“Được,” bà nói, “Trước khi về thì bảo mẹ một tiếng, mẹ gói sủi cảo cho con.”
Cúp điện thoại, tôi đứng bên đường, nhìn Yuki và Sarah đang nô đùa đuổi bắt nhau phía trước, gió đêm đưa tiếng cười của họ tới, rồi lại đưa đi thật xa.
Tôi lấy điện thoại chụp một tấm ảnh cảnh đêm, đèn neon trên quảng trường Harvard nhấp nháy, chóp nhọn của nhà thờ phía xa ẩn hiện trong màn đêm. Tôi suy nghĩ một chút, đăng một bài lên vòng bạn bè, không kèm văn bản, chỉ gửi một biểu tượng máy bay.
Bên dưới rất nhanh có người nhấn like, có học sinh, đồng nghiệp, và cả thầy Trần. Chu Thâm Viễn cũng nhấn like, nhưng lần này anh không bình luận gì.
Tôi cất điện thoại, đuổi theo hai người phía trước, mỗi người khoác một bên tay.
“Đi thôi, về nhà.”
Vĩ thanh
Cuối năm tôi về nước, không nói cho Chu Thâm Viễn thời gian cụ thể, nhưng anh vẫn không biết nghe ngóng từ đâu mà biết được số hiệu chuyến bay của tôi, đứng đợi ở cửa đến.
Anh g/ầy hơn nửa năm trước rất nhiều, mặc một chiếc áo khoác dạ màu xám đậm, đứng giữa đám đông đón người, trông có chút lạc lõng. Anh thấy tôi đẩy xe hành lý ra, bước tới hai bước rồi lại dừng lại, như thể không chắc có nên tiến tới hay không.
Tôi nhìn thấy anh trước, gật đầu với anh.
Lúc này anh mới bước nhanh tới, đứng trước mặt tôi, nhìn lên nhìn xuống đá/nh giá tôi mấy lượt, môi động đậy, nói một câu: “Em thay đổi rồi.”
“Thay đổi ở đâu?”
“Không nói rõ được,” anh cười cười, “Chỉ là cảm giác của cả con người em khác hẳn. Trước đây em luôn thu mình lại, còn bây giờ… đã phóng khoáng hơn rồi.”
“Thế à.” Tôi cũng cười, “Anh thì chẳng thay đổi gì mấy.”
Anh sờ lên mặt mình, hơi ngượng ngùng: “Già rồi, năm nay nhiều việc, lo nghĩ nhiều nên tóc cũng rụng đi không ít.”
Chúng tôi đứng ở cửa đến trò chuyện vài câu, người qua kẻ lại tấp nập, có người đón khách giơ biển gọi tên, có trẻ con chạy nhảy va vào vali, náo nhiệt vô cùng. Anh hỏi tôi một năm qua thế nào, tôi bảo rất tốt, học được không ít thứ, quen được vài người bạn, còn tăng thêm mấy cân.
“Thế thì tốt,” anh nói, “Anh cứ sợ em một mình ở bên ngoài ăn uống không tốt.”
“Em tự biết nấu ăn, không để mình đói được đâu.”
Anh lại cười, im lặng một lát, cúi đầu lấy từ túi áo khoác ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh, đưa tới.
“Cái này, vẫn muốn tặng em. Vốn dĩ năm ngoái đã phải tặng rồi.”
Tôi nhận lấy mở ra, bên trong là sợi dây chuyền Tiffany đó, sợi xích bạc mảnh mai, mặt dây chuyền là một chiếc chìa khóa kim cương nhỏ xíu. Tôi nhìn qua rồi đóng hộp lại đưa trả.
“Tặng người khác đi, đắt quá, em đeo không quen.”
Nụ cười của anh cứng lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục như thường, nhận lại chiếc hộp, nhét vào túi.
“Được, vậy anh cứ giữ, đợi khi nào em muốn đeo thì anh đưa.”
Tôi không tiếp lời.
Anh tiễn tôi ra điểm đón taxi, giúp tôi xếp hành lý, trước khi đóng cửa xe lại thì do dự một chút, cúi người ghé sát cửa sổ.
“Tư Vũ, anh thực sự mừng cho em.”
“Cảm ơn.”
“Vậy…” Anh đứng thẳng dậy, vẫy vẫy tay với tôi, “Thượng lộ bình an.”
Cửa xe đóng lại, chiếc taxi rời khỏi sân bay, tôi nhìn qua gương chiếu hậu thấy anh vẫn đứng tại chỗ, cánh tay đang vẫy dần hạ xuống. Sau đó anh quay người, bước vào đám đông, rất nhanh đã bị sự náo nhiệt của sân bay nhấn chìm.
Tôi tựa vào ghế, nhìn khung cảnh thành phố lướt nhanh qua ngoài cửa sổ, bỗng nhớ đến đêm đầu tiên ở Boston, tôi ngồi bên giường gặm bánh quy Mary nướng, ngoài cửa sổ đen kịt, yên tĩnh đến mức khiến người ta h/oảng s/ợ.
Khi đó tôi cứ ngỡ mình sẽ hối h/ận.
Nhưng bây giờ tôi đang ngồi đây, trong xe phát nhạc radio, bác tài xế hát theo, những hàng cây ven đường lướt qua nhanh chóng, trong đầu tôi chỉ nghĩ về việc về nhà ngủ một giấc, rồi ngày mai đi tìm mẹ ăn sủi cảo.
Hối h/ận ư? Một chút cũng không.
Chương 15
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 12
Chương 23
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook