Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12/09/2026 20:14
Tôi cứ ngỡ tiền thức ăn tối về cậu sẽ đưa, nên đã bỏ tiền túi ra trước.
Bốn giờ chiều, tôi đi đón Nhạc Nhạc.
Thấy đứa trẻ bên đường ăn xúc xích nướng, con bé cũng đòi. Tôi sợ đồ bên ngoài không sạch sẽ nên không m/ua, con bé liền nằm lăn ra cửa trường mẫu giáo, ôm ch/ặt lấy chân tôi mà khóc.
Phụ huynh xung quanh đều nhìn vào.
Tôi ngồi xổm xuống dỗ dành con bé mười mấy phút, cuối cùng hứa về nhà sẽ nướng bánh mì nhỏ cho nó, nó mới chịu đứng dậy.
Về đến nhà, tôi cùng con bé làm đồ thủ công, tắm rửa, sấy tóc, rồi dọn sạch đống kim tuyến vương vãi trên thảm.
Đến khi tôi ngồi vào trước máy tính đã là chín giờ rưỡi tối.
Cậu về nhà nhìn thấy con cá, cười bảo: "Có cháu ở đây, nhà cửa cuối cùng cũng giống một cái nhà."
Câu nói đó lúc ấy nghe như lời khen, nhưng sau này ngẫm lại, nó giống như sợi dây thòng lọng đã được quàng sẵn vào cổ tôi.
Ngày thứ ba, mợ nhét toàn bộ quần áo bẩn của cả nhà vào cái giỏ bên cạnh máy giặt.
"Ban ngày cháu ở nhà, tiện tay giặt luôn đi. Mấy bộ đồ công sở của cậu cháu thì giặt riêng, nhiều bụi lắm."
Tôi nói mình chỉ đồng ý trông trẻ thôi.
Mợ sững người một chút, rồi lập tức cười xòa.
"Có bắt cháu giặt tay đâu, chỉ là nhấn nút máy giặt thôi mà. Chẳng lẽ phơi quần áo mà đợi nó tự bay lên được chắc?"
Tôi không muốn mới đến đã làm mọi chuyện trở nên khó coi, nên vẫn cứ giặt.
Sau đó, những việc "tiện tay" ngày càng nhiều.
Tiện tay lấy hàng chuyển phát nhanh, tiện tay hầm nồi canh, tiện tay đợi thợ sửa ống nước, tiện tay giúp Nhạc Nhạc in ảnh trên mạng, tiện tay đi tiệm th/uốc m/ua th/uốc hạ áp cho cậu.
Khi mợ nghỉ ngơi cũng không phải là hoàn toàn không làm gì.
Mợ sẽ lau nhà, sắp xếp tủ quần áo, cũng sẽ m/ua quần áo cho Nhạc Nhạc. Nhưng chỉ cần có tôi ở đó, mợ mặc định những việc vặt vãnh, tốn thời gian đó nên do tôi tiếp quản.
Cuối tuần tôi muốn đến thư viện học khóa học, mợ sát giờ đi mới bảo tôi là đồng nghiệp hẹn mợ đi làm tóc.
"Cháu đưa Nhạc Nhạc ra công viên chơi đi, đừng để con bé xem tivi cả ngày."
Tôi nói mình đã hẹn khóa học trực tuyến rồi.
Mợ vừa thay giày vừa nói: "Khóa học thì lúc nào xem chẳng được? Cô đồng nghiệp này hẹn ba lần rồi, khó khăn lắm mới khớp được thời gian."
Cửa đóng lại, mợ đi mất.
Cậu đang hút th/uốc ngoài ban công, thấy sắc mặt tôi không tốt liền gửi cho tôi một bao lì xì hai trăm tệ.
"Đừng so đo với mợ cháu. Cô ấy coi cháu là người nhà nên mới không khách sáo đấy."
Tôi không nhận.
Cậu lại nói: "Nhạc Nhạc thân với cháu, người khác trông nó còn chẳng chịu đâu."
Hôm đó tôi đưa Nhạc Nhạc đến công viên gần nhà.
Lúc chơi cầu trượt con bé bị ngã rá/ch đầu gối, tôi cõng con bé đi gần một cây số mới tìm thấy tiệm th/uốc. Con bé nằm trên lưng tôi, khóc một lúc lại dừng, cuối cùng lí nhí hỏi tôi có vứt bỏ nó không.
Tôi nói không.
Con bé nhét một chiếc kẹp tóc hình chú vịt vàng vào túi áo tôi.
"Cái này để bảo vệ chị đấy."
Chiếc kẹp tóc đó sau này luôn được kẹp trên quai ba lô của tôi.
Tháng đầu tiên kết thúc, cậu không trả lương cho tôi.
Tôi nhắc cậu, cậu bảo tiền dự án chưa thanh toán, bảo tôi đợi thêm mười ngày nữa.
"Cậu còn thiếu của cháu được chắc? Chúng ta với nhau mà tính toán qua lại thì xa cách quá."
Tôi nhớ đến số tiền tám nghìn tệ mà mẹ cứ nhắc đi nhắc lại, nên không đòi gắt gao.
Tiền thức ăn cũng từ vài chục tệ mỗi ngày ban đầu, dần dần tích tụ thành vài trăm.
Thỉnh thoảng mợ cũng đặt một trăm tệ lên tủ bếp, nhưng phần lớn thời gian, mợ sẽ nói: "Cháu cứ trả trước đi, lát nữa bảo cậu thanh toán cùng một thể."
Cậu lần nào cũng đồng ý.
Nhưng khi tôi thực sự cầm hóa đơn đi tìm cậu, thì hoặc là cậu đang lái xe, hoặc là đang tắm, không thì lại bảo: "Có chút tiền lẻ thôi, cháu cứ ghi chép lại đi."
Ngày thứ bốn mươi, tôi nhận được lời mời phỏng vấn của một công ty.
Vị trí khá ổn, tuy lương thấp hơn chỗ cũ một nghìn tệ nhưng được nghỉ hai ngày cuối tuần, lại cách nhà cậu chỉ sáu ga tàu điện ngầm.
Buổi phỏng vấn được sắp xếp vào sáng thứ Tư lúc chín giờ rưỡi.
Tôi đã báo trước với mợ hai ngày, nhờ mợ hôm đó đưa Nhạc Nhạc đi học.
Mợ lúc đó đồng ý rất nhanh nhẹn.
Tối thứ Ba, mợ đột nhiên bảo đơn vị kiểm kê hàng hóa, mọi người bắt buộc phải có mặt sớm.
Tôi hỏi cậu có đưa đi được không.
Cậu bảo công trường phải đổ bê tông, cậu không đi không được.
"Cháu đổi giờ phỏng vấn khác không được à?"
"Thời gian của nhà tuyển dụng đã hẹn rồi ạ."
"Thế thì cháu đến muộn một chút, giải thích với người ta là được."
Cuối cùng vẫn là tôi gọi điện cho nhân viên tuyển dụng, dời buổi phỏng vấn xuống mười một giờ.
Hôm đó cửa trường mẫu giáo bị tắc đường, tôi đến muộn hai mươi bảy phút.
Giám đốc tuyển dụng chỉ hỏi tôi ba câu rồi đóng máy tính lại.
"Năng lực của cô không vấn đề gì, nhưng vị trí này thường xuyên phải kết nối dự án, ý thức về thời gian rất quan trọng."
Tôi giải thích ở nhà tạm thời không có ai đưa đón con bé.
Cô ấy nhìn tôi một cái.
"Đó là con của cô à?"
Tôi nói không phải.
Cô ấy không hỏi thêm gì nữa.
Trên chuyến tàu điện ngầm trở về, mợ nhắn tin bảo tôi m/ua một bao gạo, nói nền tảng hôm nay có ưu đãi.
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó rất lâu, cuối cùng vẫn đặt m/ua.
Bao gạo đó sáu mươi tám tệ chín hào, sau này cũng nằm đ/è lên ba tờ hóa đơn ở tủ giày.
Ngày tôi về quê, mẹ đã ra ngoài từ sáng sớm.
Buổi trưa về nhà, mẹ đặt điện thoại lên bàn, trên màn hình là lịch sử chuyển khoản.
Mẹ đã chuyển cho mợ ba nghìn tệ, phần ghi chú viết là "Tiền ăn của Kiều Kiều".
Đầu óc tôi ong lên.
"Ai cho mẹ chuyển?"
"Mẹ không chuyển, chẳng lẽ đợi người ta nói con nhà mình ăn không ở không à?"
"Mẹ có hỏi qua ý con không?"
"Tiền của mẹ, chẳng lẽ còn phải hỏi con?"
Chương 20
Chương 16
Chương 16
Chương 13
Chương 13
Chương 15
Chương 11
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook