Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12/09/2026 15:24
Trong sân đã có khá nhiều người, phần lớn là những cụ già tóc bạc trắng, ăn mặc sạch sẽ, chỉnh tề, trên gương mặt lộ rõ vẻ mới lạ và mong chờ. Cũng có vài tình nguyện viên trẻ tuổi đang hướng dẫn, tất bật ngược xuôi. Trần Duệ nhìn thấy cha mình ngay lập tức. Hôm nay, Trần Quốc Đống mặc một chiếc áo khoác kiểu Trung Hoa màu xanh tím than mới tinh, mái tóc chải chuốt gọn gàng, đang đứng giữa đám đông, được một nhóm người già vây quanh, vừa cười vừa nói chuyện gì đó rất vui vẻ. Tinh thần ông phấn chấn, sống lưng thẳng tắp hơn nhiều so với khi ở viện dưỡng lão, cả người như được thắp sáng trở lại.
Trần Duệ bước tới, gọi một tiếng: "Bố."
Trần Quốc Đống quay đầu lại, nhìn thấy anh, trong mắt lóe lên vẻ nhẹ nhõm: "Đến rồi à? Đi, bố đưa con xem." Ông nắm lấy tay Trần Duệ, giống như một đứa trẻ đang khoe món đồ chơi mới, dẫn anh đi giới thiệu từng phòng một.
Hóa ra, hai dãy nhà xưởng gạch đỏ này đã được cải tạo thành một không gian phức hợp đầy đủ công năng. Phân xưởng lớn nhất được biến thành "Rạp chiếu phim hoài cổ", bên trong đặt hàng chục chiếc ghế sofa kiểu cũ thoải mái, trên tường treo màn hình chiếu lớn, bên cạnh còn trưng bày những món đồ cũ như máy hát đĩa, máy kh//âu, tivi đen trắng... Trong góc phòng thậm chí còn dành ra một khu "Tiệm tạp hóa thời gian", bày b/án kẹo mạch nha, bánh quy kiểu cũ, ếch sắt và những món đồ chơi nhỏ khơi gợi ký ức.
Ngay bên cạnh là "Xưởng thủ công", máy tiện gỗ, dụng cụ đan lát, bàn xoay gốm đều có đủ cả. Trên tường dán thời khóa biểu các lớp học như lớp thư pháp, lớp làm vườn, lớp dạy sử dụng điện thoại thông minh. Đi sâu vào trong nữa là "Trạm y tế", được trang bị vài máy phục hồi chức năng chuyên dụng và giường trị liệu. Trên tường dán giới thiệu về các bác sĩ định kỳ đến khám – hóa ra đều là những chuyên gia đã nghỉ hưu từ các b/ệnh viện tuyến đầu, tình nguyện đến phục vụ.
Cuối cùng là một "Phòng trà tâm h/ồn" được bài trí ấm cúng và sáng sủa, trên kệ sách đầy ắp sách, bàn ghế thoải mái, ánh nắng xuyên qua cửa kính lớn chiếu vào, tạo cảm giác vô cùng ấm áp.
Trần Duệ đi một vòng, nỗi kinh ngạc trong lòng không thể diễn tả bằng lời. Anh nhẩm tính, chỉ riêng tiền thuê mặt bằng, sửa sang, m/ua sắm thiết bị và lương nhân viên, thì số tiền hơn 40 triệu tệ kia tuy có vẻ lớn, nhưng để duy trì hoạt động lâu dài cho một trung tâm như thế này thì thực ra không hề dư dả. Anh quay đầu nhìn cha: "Bố, những thứ này... đều là một tay bố làm ạ?"
Trần Quốc Đống gật đầu, có chút ngượng ngùng gãi gãi sau gáy: "Bố tìm một đội ngũ chuyên làm về phúc lợi người cao tuổi để họ lên kế hoạch giúp, lão Triệu môi giới cũng giúp đỡ rất nhiều, còn có vài người bạn cũ, người giỏi về kỹ thuật, người giỏi về tài chính, tất cả đều đến giúp đỡ không công. Tiền bạc ấy mà, sống không mang theo được, ch*t không mang theo được, tiêu vào đúng chỗ mới là đáng giá."
"Chi phí ở đây..." Trần Duệ không kìm được hỏi.
"Đầu tư giai đoạn đầu tốn khoảng hơn 10 triệu. Số tiền còn lại, bố ủy thác cho quỹ tín thác chuyên nghiệp quản lý, đầu tư an toàn rủi ro thấp, lợi nhuận hàng năm cơ bản có thể chi trả cho vận hành hàng ngày của trung tâm và một phần kinh phí hỗ trợ." Trần Quốc Đống nói rành mạch, rõ ràng đã có kế hoạch từ trước, "Chúng ta không chỉ để các cụ đến đây chơi không đâu. Chúng ta có chương trình 'Ngân hàng thời gian', những người cao tuổi trẻ hơn hoặc khỏe mạnh có thể đến làm tình nguyện, tích lũy điểm, sau này khi bản thân cần giúp đỡ hoặc người nhà cần thì có thể quy đổi thành dịch vụ. Ngoài ra, chúng ta còn liên kết với b/ệnh viện cộng đồng, định kỳ đến tận nhà khám b/ệnh cơ bản cho những cụ già đi lại khó khăn. Hơn nữa, chúng ta hợp tác với vài cơ sở đào tạo nghề, cung cấp đào tạo lại cho những người cao tuổi còn khả năng lao động nhưng gặp khó khăn khi tìm việc, giúp họ tìm những công việc vừa sức như làm đồ thủ công, trực cộng đồng, trông trẻ tạm thời..."
Trần Duệ nghe mà ngây người. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, người cha "bình thường" chỉ biết ở nhà xem tivi, chăm cây, thỉnh thoảng ra ngoài đi dạo của mình lại có thể chứa đựng trong đầu một bản kế hoạch hoàn chỉnh, chuyên nghiệp và đầy tính nhân văn đến thế.
"Duệ à," Trần Quốc Đống nhìn anh, ánh mắt vừa có sự dò xét, vừa có sự mong chờ, "Con thấy thế nào?"
Trần Duệ há miệng, cổ họng hơi nghẹn lại. Anh nhớ đến mớ hỗn độn ở công ty mình, nhớ đến những ngày tháng phải hạ mình để gọi vốn, nhớ đến việc Chu Lệ suốt ngày phàn nàn nhà không đủ rộng, tiền không đủ tiêu, chất lượng sống không cao. Anh luôn tưởng rằng hạnh phúc là nhà to hơn, xe sang hơn, con cái thành tích tốt hơn. Nhưng giờ đây, đứng ở nơi này, nhìn thấy ánh sáng rực ch/áy trở lại trong mắt những người già kia, nghe tiếng đối thoại từ bộ phim cũ và những tràng cười vang vọng từ "Rạp chiếu phim hoài cổ" bên cạnh, anh chợt cảm thấy những lo âu và sự truy đuổi của bản thân trước đây thật nực cười.
"Bố..." giọng anh hơi khàn đi, "Con... trước đây, có phải con đã làm sai rất nhiều điều không?"
Trần Quốc Đống vỗ vỗ lên lưng anh, lực vỗ trầm ổn: "Đời người mà, ai chẳng có lúc đi đường vòng. Quan trọng là, biết đường quay trở lại."
Chương 13
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook