Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Vãn Tinh, cô chụp ảnh đẹp nhất.”
Trong khung hình, Thẩm Kiều đứng ở giữa.
Chu Hằng Viễn khoác vai cô ta, ba người bạn thanh mai trúc mã thì đang chen chúc thân thiết hai bên.
Còn tôi đứng ngoài khung hình, như một nhiếp ảnh gia vô tình đi ngang qua.
Thẩm Kiều nhanh chóng đăng lên trang cá nhân.
【Bữa cơm đoàn viên trễ một ngày, thật may là những người muốn gặp đều ở đây.】
Chu Hằng Viễn bình luận:
【Sau này cũng sẽ ở đây.】
Bạn chung của cả hai bình luận:
【Hằng Viễn và Kiều Kiều thật xứng đôi, ai không biết còn tưởng hai người mới là một cặp.】
Thẩm Kiều trả lời bằng icon che miệng cười.
Chu Hằng Viễn không giải thích, chỉ nói:
【Vãn Tinh hiểu chuyện, cô ấy sẽ không bận tâm đâu.】
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ “hiểu chuyện” rất lâu.
Hóa ra cái gọi là hiểu chuyện, chỉ là cơ sở để họ đinh ninh rằng tôi sẽ không rời đi.
Sau khi họ đi, cả bàn bát đũa vẫn không ai dọn dẹp.
Điện thoại bỗng sáng lên.
Cô gửi tin nhắn đến.
【Vé máy bay đã đặt xong, bảy ngày sau cô đợi cháu ở sân bay.】
Hốc mắt tôi nóng bừng.
【Vâng.】
Lần này, tôi không nói cho Chu Hằng Viễn biết.
Họ vẫn đang đợi năm sau ăn bánh trung thu tôi làm.
Tiếc là, họ sẽ không đợi được nữa.
Sáng hôm sau, cửa hàng áo cưới gọi điện đến, nhắc tôi hai giờ chiều thử váy cưới chính.
Tôi không giải thích, chỉ nghĩ rằng đến đó tự tay huỷ bỏ váy cưới và các lịch hẹn sau này luôn.
Tôi đến đúng giờ, nhưng Chu Hằng Viễn không xuất hiện.
Nhân viên gọi hai cuộc điện thoại, vẫn không ai nhấc máy.
Tôi không giục nữa, tự mình thay váy cưới.
Những viên ngọc trai trên eo được kh//âu bằng tay, họa tiết chìm trên tà váy là hoa ngọc lan mà bố mẹ tôi thích nhất.
Trước đây tôi luôn nghĩ rằng, khi mặc nó bước về phía Chu Hằng Viễn, bố mẹ chắc chắn cũng sẽ nhìn thấy.
Nhưng khi đứng trước gương, trong lòng tôi chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng.
Sắp ba giờ, bên ngoài cuối cùng cũng vang lên tiếng cười nói.
Tôi xách tà váy bước ra ngoài.
Chu Hằng Viễn đã đến.
Cùng xuất hiện với anh ta còn có Thẩm Kiều và ba người bạn thanh mai trúc mã.
Họ đang vây quanh Thẩm Kiều để chọn lễ phục.
Cho đến khi nhân viên nhắc nhở:
“Anh Chu, vị hôn thê của anh ra rồi đấy.”
Chu Hằng Viễn mới vội vàng nhìn tôi một cái.
“Đẹp lắm, lấy bộ này đi.”
Nói xong, anh ta lại cúi đầu giúp Thẩm Kiều xem mác áo.
“Thích thì thử đi, đừng chỉ nhìn giá.”
Tôi hỏi:
“Anh còn nhớ hôm nay là đến để thử váy cưới cùng em không?”
“Chẳng phải anh đang ở đây sao?”
Anh ta nhín mày.
“Sinh nhật Kiều Kiều sắp đến, tiện thể chọn cho cô ấy bộ váy.”
Thẩm Kiều nhìn khăn voan của tôi.
“Vãn Tinh, tới có thể đội nó chụp một tấm ảnh không?”
Nhân viên lộ vẻ khó xử.
“Đây là mẫu thiết kế riêng của cô Lâm, khách khác không thể thử.”
“Không tiện đâu.”
Tôi trực tiếp từ chối.
Thẩm Kiều lập tức đỏ hoe mắt, Chu Hằng Viễn thiếu kiên nhẫn nhìn tôi.
“Chỉ là chụp một tấm ảnh thôi, cô có cần phải vậy không?”
Anh ta quay sang ra lệnh cho nhân viên:
“Cho cô ấy thử, có vấn đề gì tôi chịu trách nhiệm.”
Chỉ vài phút sau, Thẩm Kiều mặc chiếc váy cưới chính của tôi bước ra.
Chu Hằng Viễn tự tay siết ch/ặt dây buộc phía sau lưng cho cô ta.
Trong gương, hai người đứng rất gần nhau.
Giang Dã huýt sáo một tiếng.
“Không nói đùa chứ, trông thật sự rất giống.”
Trình Triệt giơ điện thoại lên, Cố Ngôn cũng bảo họ nhìn vào camera.
Tôi mặc váy Iót đứng bên cạnh.
Không ai nhớ ra rằng, cô dâu thật sự của bộ váy này là tôi.
Khi chụp ảnh, Thẩm Kiều lùi lại nửa bước, giẫm trúng tà váy.
“Soạt” một tiếng, phần thêu tay ở eo bị x/é rá/ch một đường.
Cô ta lập tức tái mặt.
“Vãn Tinh, xin lỗi, tới không cố ý.”
Tôi còn chưa kịp nói gì, họ đã vây lấy cô ta.
“Chân có bị trật không?”
“Váy hỏng thì sửa lại là được.”
Chu Hằng Viễn còn chặn trước mặt cô ta.
“Chỉ là cái váy thôi, hỏng thì m/ua cái khác.”
“Em đừng có thái độ với Kiều Kiều.”
Tôi ngẩn người ra.
“Em đã nói gì đâu?”
Nhân viên sau khi kiểm tra thì khẽ giải thích:
“Phần này rất khó phục hồi, đặt may lại cũng không kịp ngày cưới.”
Chu Hằng Viễn phiền n/ão nhín mày.
“Vậy thì thay cái khác.”
“Đám cưới quan trọng nhất là gả cho ai, chứ có phải mặc cái gì đâu.”
Tôi nhìn tấm lưng anh ta che chở trước mặt Thẩm Kiều, bỗng nhiên cười.
“Anh nói đúng, thật sự không cần thiết.”
Tôi quay sang nhìn nhân viên.
“Váy chính không cần sửa nữa, các lễ phục khác cũng hủy hết đi.”
Chu Hằng Viễn bận dỗ Thẩm Kiều, hoàn toàn không nghe thấy.
Rời khỏi cửa hàng áo cưới không lâu, Thẩm Kiều đăng lên trang cá nhân.
Trong ảnh, cô ta mặc váy cưới của tôi.
Chu Hằng Viễn đứng sau lưng cô ta, tay vẫn khoác eo cô ta.
【Dù vô tình làm hỏng váy cưới của Vãn Tinh, nhưng hôm nay thật sự rất hạnh phúc.】
Có người bình luận:
【Kiều Kiều, cô và Hằng Viễn thật có tướng phu thê.】
Chu Hằng Viễn không giải thích, ngược lại trả lời:
【Đừng có trêu chọc, Kiều Kiều da mặt mỏng.】
Từ đầu đến cuối, anh ta không hề nhắc đến việc tôi mới là vị hôn thê của anh ta.
Chương 8
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 13
Chương 8
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook