Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/09/2026 17:15
Dòng chữ "Bị giam trong b/ệnh viện t/âm th/ần mười năm" đó.
Sắc mặt ông ta thay đổi.
Ông ta gi/ật phắt dây nguồn. Màn hình tối om.
"Ai cho phép mày đụng vào máy tính?"
Ông ta lôi tôi từ trên ghế dậy.
Kéo vào phòng ngủ. Đẩy ngã xuống giường.
Ông ta đứng ở cửa. Thân hình chắn ngang toàn bộ khung cửa.
"Điện thoại."
Tôi đưa điện thoại qua. Ông ta bỏ vào túi.
Ông ta quét mắt nhìn quanh phòng tôi. Cái gối. Chăn. Bàn học.
Ông ta không thấy chiếc USB trong lòng bàn tay tôi.
"Còn muốn tìm người c/ứu mày à?"
Cửa đóng lại. Chìa khóa vặn hai vòng từ bên ngoài.
Căn phòng tối sầm lại. Rèm cửa vẫn kéo. Một tia sáng lọt qua khe cửa.
Tôi ngồi trên giường.
Bàn tay xòe ra. Chiếc USB nằm trong lòng bàn tay.
Ánh sáng lọt qua khe cửa. Tiếng bước chân của bố. Đi tới đi lui.
Tôi nắm ch/ặt chiếc USB. Nắm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Trong đó có đủ mọi thứ. Nhưng lại chẳng dùng được gì.
Tuyệt vọng.
Tôi vùi mặt vào lòng bàn tay.
Cửa sổ vang lên một tiếng động.
Tôi ngẩng đầu lên.
Anh đang ngồi xổm trên bậu cửa sổ. Mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro xanh.
Là anh trai.
"Em trai, để anh thay em sống cuộc đời này nhé."
Anh móc ngón tay vào khung cửa sổ, nhẹ nhàng chống người. Trèo vào trong.
Dưới ánh trăng, vết s/ẹo trên lông mày vẫn còn đó - hồi nhỏ đỡ chai rư/ợu cho tôi, bị mảnh thủy tinh cứa phải.
Anh đứng trước mặt tôi. Cao hơn nhiều so với ký ức của tôi. Vai rộng hơn. Cằm sắc hơn.
Anh đưa tay ra, bóp nhẹ sau gáy tôi. Động tác y hệt hồi nhỏ.
"Anh luôn ở đây."
"Tại sao bây giờ anh mới--"
Anh đặt ngón trỏ lên môi.
Suỵt.
Tôi gật đầu. Nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Anh chỉ vào bàn tay đang nắm ch/ặt chiếc USB của tôi.
"Giấu kỹ vào. Anh giúp em."
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân của bố.
Tôi quay đầu nhìn cửa một cái. Rồi nhìn lại.
Anh vẫn ở đó.
Bố mở khóa cửa.
Trong phòng khách ti vi vẫn đang bật.
Một chương trình tạp kỹ, tiếng cười của khán giả vang lên từng đợt.
Buổi tối, bố đón bà nội đến.
Bà ngồi trên xe lăn, khi được đẩy vào phòng khách, đôi mắt bà tìm tôi trước tiên.
Bà g/ầy đi nhiều. Chiếc vòng tay trên cổ tay lỏng lẻo treo lủng lẳng.
Bố để bà dừng lại cạnh bàn trà.
"Mẹ, mẹ nói nó đi. Bảo nó nghe lời vào."
Bà nội nắm lấy tay tôi. Tay bà rất khô, toàn là vết chai.
"Bố mày nói mày không nghe lời."
"Con không có."
Bà nội liếc nhìn bố. Bố quay mặt đi.
"Mẹ, mẹ đừng nuông chiều nó."
Bà nội nói rất khẽ.
"Cháu là đứa trẻ ngoan. Bà tin cháu."
Bố đ/ập cửa bỏ đi. Trong phòng khách chỉ còn lại hai bà cháu.
Bà nội lục trong túi trong áo bông ra hai trăm tệ.
Tiền được gấp thành hình vuông nhỏ, buộc bằng dây chun. Bà nhét vào lòng bàn tay tôi.
"Đừng để bố mày biết. Nó sẽ cư/ớp đấy."
Tôi đẩy tiền lại.
"Bà ơi, con có tiền."
Bà đ/è tay tôi lại. Sức lực lớn hơn vẻ ngoài rất nhiều.
"Số tiền của mày đều bị bố mày thu sạch rồi. Coi như đây là lần cuối bà cho mày. Sau này đừng đưa nữa."
Lần cuối.
Tôi nắm ch/ặt hai trăm tệ đó, muốn nói anh trai đã về rồi. Nhưng không thốt ra được. Sợ tim bà không chịu nổi.
Đêm đó tôi giấu tiền cùng với chiếc USB. Dưới gối cấn hai thứ.
Một là bản sao lưu anh đưa cho tôi. Một là tiền th/uốc mà bà nội không nỡ uống.
Đồng hồ chỉ mười giờ. Còn mười bảy tiếng nữa là đến ba giờ chiều mai.
Tôi trùm chăn kín đầu. Chiếc USB cấn vào sau gáy. Lạnh buốt.
Sáng dậy, gối ướt đẫm một mảng. Không biết đã khóc từ lúc nào.
Chiếc USB in hằn một vết dưới gối, tôi sờ sau gáy, vẫn còn cảm giác.
Ngoài cửa sổ trời đã sáng. Trong phòng khách vang lên tiếng bát đũa. Mẹ đang làm bữa sáng.
Tôi ngồi dậy, giấu lại chiếc USB và hai trăm tệ. Đồng hồ chỉ bảy giờ. Còn tám tiếng nữa.
Bố mẹ ăn sáng xong rồi ra ngoài. Trước khi đi bố đẩy cửa phòng tôi.
"Chúng tao đi gom tiền đây. Đừng có chạy lung tung."
Cửa đóng lại. Khóa trái. Chìa khóa xoay hai vòng trong ổ.
Tôi nằm mười phút. Rồi trèo dậy, lôi chiếc máy tính xách tay cũ dưới gầm giường ra.
M/ua hai trăm tệ ở chợ đồ cũ. Thường ngày giấu dưới gầm giường.
Khởi động máy. Màn hình sáng lên. Màn hình nền rất sạch. Có thêm một thư mục. Tên là "Bằng chứng".
Không phải do tôi tạo.
Nhấp mở. Bên trong được phân loại đâu ra đấy.
Ảnh chụp đơn hàng. Lịch sử chuyển khoản. đá/nh giá của khách hàng. Mỗi một đơn đều được sắp xếp theo ngày.
Hai năm. Bốn nghìn bảy trăm đơn cày thuê.
Tỷ lệ hài lòng chín mươi chín phẩy sáu phần trăm. Tổng thu nhập sáu mươi tám nghìn tệ.
Dưới thư mục có một tệp văn bản. Tiêu đề là "Em trai, đây là những gì anh giúp em sắp xếp".
Nhấp mở. Dòng chữ đầu tiên.
"Đây là bằng chứng em nuôi bà nội. Không phải nghiện game."
Kéo xuống dưới. Lịch sử chi tiêu.
M/ua th/uốc cho bà: Hai mươi hai nghìn.
Chương 8
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 13
Chương 8
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook