Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/09/2026 17:15
“Mật khẩu thư mục mã hóa trong USB là ngày sinh của em.”
“Trong đó có tất cả hồ sơ cày thuê và thông tin liên lạc của khách hàng. Đừng làm mất đấy.”
Tôi nắm ch/ặt chiếc USB. Vỏ nhựa lạnh ngắt.
“Anh. Rốt cuộc anh đang ở đâu.”
Màn hình không trả lời. Tối đen hồi lâu.
“Em còn nhớ hồi nhỏ không. Em bị sốt. Anh cõng em đi phòng khám.”
Tôi nhớ. Chuyện gì tôi cũng nhớ.
“Con đường đó rất dài. Anh dừng lại thở hai lần. Lần nào cũng xốc em lên cao một chút.”
Những dòng chữ trên màn hình hiện ra từng hàng. Rất chậm.
“Lúc đó anh biết. Anh phải luôn ở đó. Nếu không thì chẳng còn ai cõng em nữa.”
Tôi áp tay lên màn hình. Màn hình lạnh lẽo.
“Vậy còn mười năm này thì sao.”
Con trỏ nhấp nháy hồi lâu.
“Cũng ở đó thôi. Chỉ là em ngủ quên rồi.”
Đồng hồ chỉ một giờ sáng.
Màn hình tối lại. Không sáng lên nữa.
Tôi nhét chiếc USB xuống dưới gối. Vỏ nhựa cấn vào sau gáy. Lạnh buốt.
Tôi nằm mở mắt hồi lâu.
Ngoài cửa sổ không có tiếng gõ.
Sáng ra mẹ vào phòng tôi. Thấy những mảnh vỡ ổ cứng rải trên bàn.
Bà nhìn chằm chằm vào đống mảnh vỡ rất lâu.
Bố bước vào, nhìn thấy đống đổ nát.
“Mày đang làm cái gì đấy?”
“Khôi phục dữ liệu.”
“Ai dạy mày?”
“Anh trai.”
Sắc mặt bố thay đổi.
Môi ông mím lại thành một đường thẳng.
“Anh mày đang bị giam trong b/ệnh viện t/âm th/ần. Hưng cảm nặng. Phòng kín. Nó không thể nào—”
Ông dừng lại. Không nói tiếp.
Bởi vì ông nhìn thấy biểu cảm trên mặt tôi. Tôi đang đợi ông giải thích.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây.
Mẹ ở bên cạnh nói một câu.
“Giống hệt anh nó.”
Ánh mắt bà nhìn tôi đã thay đổi. Như đang nhìn một con quái vật.
Bố quét đống mảnh vỡ vào thùng rác. Cầm điện thoại lên, gọi vào số đó.
“Alo, x/ác nhận lại thời gian đến đón. Cái gì? Hôm nay kín lịch? Vậy chiều mai ba giờ. Vâng. Tên là—”
Ông báo tên tôi. Gác máy. Rồi nhìn tôi.
“Ba giờ chiều mai. Thu dọn đồ đạc đi.”
Ông quay người đi ra. Mẹ theo sau.
Cửa không đóng, tôi nghe thấy bà hạ thấp giọng nói ở ngoài hành lang.
“Không phải là nó thật đấy chứ? Không thể nào?”
Bố không trả lời.
Tôi ngồi trên giường, nhìn màn hình máy tính vỡ nát trên bàn học. Màn hình đen ngòm. Không có con trỏ. Không có dòng chữ nào cả.
Nhưng chiếc USB nằm dưới gối tôi. Lạnh ngắt.
Tôi lấy ra nắm ch/ặt trong lòng bàn tay, siết đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Ba giờ chiều mai. Còn một ngày nữa.
Đồng hồ trên tường chỉ chín giờ.
Bố đang xem ti vi ngoài phòng khách. Mẹ đang rửa bát trong bếp. Không ai vào đây. Không ai gọi tôi ăn sáng.
Chiếc USB cấn trong lòng bàn tay, các cạnh sắc đ/è lên da tạo thành một vệt đỏ. Lạnh y như ngón tay của anh tối qua.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên anh đá/nh nhau thay tôi.
Dưới chân tòa chung cư, ba đứa học lớp sáu chặn tôi ở góc tường. Cư/ớp sạch tiền ăn sáng, tôi ngồi sụp xuống đất không dám nhúc nhích.
Anh từ phía sau lao ra, đ/ấm một cú vào mũi đứa cầm đầu. M/áu b/ắn lên cổ tay áo anh.
Ba đứa đ/è anh xuống đ/á. Anh lấy tay che sau gáy, không hé nửa lời.
đá/nh xong, anh bò dậy, phủi bụi trên đầu gối.
M/áu mũi nhỏ xuống đồng phục, anh lấy tay áo quẹt ngang.
“Sau này đứa nào dám động vào em trai tao, tao thấy một lần đá/nh một lần.”
Về đến nhà, bố thấy vết thương trên mặt anh.
“Ai đá/nh?”
“Con đá/nh nhau. Không liên quan đến em.”
Đêm đó anh quỳ trên sàn phòng khách. Bố bắt anh quỳ đến khi nào nhận lỗi mới thôi. Anh quỳ đến tận mười hai giờ.
Tôi nhìn anh qua khe cửa. Đầu gối cấn xuống nền gạch men, anh khẽ đổi trọng tâm.
Ngẩng đầu lên thấy tôi ở khe cửa. Anh làm dấu im lặng. Rồi mỉm cười.
Năm chín tuổi, tôi sốt cao. Bốn mươi độ. Bố mẹ đi công tác, bà nội ở quê. Trong nhà chỉ có tôi và anh.
Anh gõ cửa nhà hàng xóm mượn nhiệt kế, nhìn vạch chia độ. Rồi lôi tôi từ trên giường xuống, ngồi xổm xuống.
“Lên đi.”
Tôi nằm sấp trên lưng anh. Chín tuổi cõng chín tuổi, xươ/ng sống cấn làm ngựk tôi đ/au nhói.
Sau cổ anh toàn là mồ hôi, từng giọt từng giọt chảy vào cổ áo.
Từ nhà đến phòng khám gần nhất mất bốn mươi phút.
Đến phòng khám, y tá truyền nước cho tôi. Cô ấy nhìn anh, rồi lại nhìn tôi.
“Cháu là gì của b/ệnh nhân?”
“Cháu là anh trai nó.”
Y tá sững người. Chắc cô ấy tưởng chúng tôi là song sinh. Chúng tôi đúng là song sinh.
Anh ngồi cạnh tôi đến ba giờ sáng. Truyền nước xong lại cõng tôi về nhà. Đường về hình như còn dài hơn.
Anh đi chậm hơn. Tôi nằm sấp trên lưng anh, áp mặt vào sau gáy anh.
Mồ hôi mặn chát. Lưng anh rất hẹp. Nhưng rất vững chãi.
Tôi nắm ch/ặt chiếc USB. Tất cả đều là thật. Chuyện nào cũng là thật cả.
Nhưng anh đã đi mười năm rồi.
Tôi đứng dậy, đi đến cửa phòng ngủ của bố mẹ. Cửa không khóa. Tôi kéo ngăn kéo dưới cùng của tủ quần áo ra.
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook