Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thịnh Thanh Y tựa vào ghế, ánh mắt dần trở nên tan rã.
Sự sống của cô đang dần tan biến theo dòng m/áu chảy ra.
“Lục Tu Viễn... xin lỗi anh...”
“Em đến tìm anh đây... anh đừng đi nhanh quá... đợi em với...”
Đôi môi cô mấp máy, phát ra những âm thanh cuối cùng trên thế gian này.
Gió ngày càng mạnh.
Tống Như Trác r/un r/ẩy vì lạnh trên sàn nhà, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Thịnh Thanh Y ch*t ngay trước mặt mình. Cậu ta biết, đến ngày mai khi có người phát hiện ra nơi này, bản thân cậu ta cũng đã hoàn toàn tàn phế.
Vì nỗi sợ hãi và cái lạnh tột độ, cuối cùng cậu ta cũng ngất lịm đi.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên vào sáng sớm ngày hôm sau.
Cảnh sát phá cửa xông vào chỉ nhìn thấy th* th/ể lạnh lẽo của Thịnh Thanh Y, cùng Tống Như Trác vì bị trói và chịu lạnh trong thời gian dài, dẫn đến đôi chân hoại tử nghiêm trọng, phải đối mặt với việc c/ắt c/ụt chi.
Mọi chuyện cuối cùng cũng đã hạ màn.
Kẻ đáng ch*t đã ch*t.
Kẻ đáng phải chịu tội, cũng sẽ trải qua phần đời còn lại trong sự tàn phế và bị người đời phỉ nhổ.
Tôi nhìn ánh mặt trời buổi sớm từ từ nhô lên ngoài cửa sổ, cảm thấy linh h/ồn mình ngày càng trở nên nhẹ nhõm.
Những chấp niệm, sự cam chịu và oán h/ận từng giam cầm tôi.
Vào khoảnh khắc này, cuối cùng cũng tan biến theo gió.
“Anh Tu Viễn, kiếp sau, nhất định phải chọn một người đặt anh lên vị trí ưu tiên hàng đầu.”
Như thể nghe thấy lời cầu nguyện của em gái Lục Thái Vi từ phương xa.
Tôi mỉm cười nhẹ, rồi nhắm mắt lại.
Cuộc đời dài đằng đẵng và lạnh lẽo này, cuối cùng cũng đã kết thúc trọn vẹn.
(Hết)
Chương 7
Chương 8
Chương 16
Chương 7
Chương 21
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook