Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mặc dù đã trải qua cuộc tranh cãi kịch liệt trên núi tuyết, Tống Như Trác hiểu rõ rằng giờ đây ngoài việc bám ch/ặt lấy Thịnh Thanh Y, cậu ta không còn đường lui nào khác.
Trở về căn hộ trống trải của Lục Tu Viễn.
Thịnh Thanh Y cẩn thận đặt hũ tro cốt lên chiếc bàn ở chính giữa phòng khách.
Cô máy móc tìm lư hương, thắp ba nén nhang.
“Lục Tu Viễn, chúng ta về nhà rồi.”
Cô quỳ trên tấm đệm, giọng khàn đặc đến mức gần như không nghe thấy tiếng.
Tống Như Trác đứng ở cửa huyền quan, nhìn bóng lưng Thịnh Thanh Y, đáy mắt thoáng qua một tia bực bội.
Cậu ta hít một hơi thật sâu, khoác lên mình vẻ mặt đáng thương tội nghiệp rồi chậm rãi bước tới.
“Chị Thanh Y, chị đã hai ngày không ăn uống gì rồi, anh Tu Viễn nhìn thấy chị hànhz hạz bản thân như vậy, linh h/ồn anh ấy ở trên trời cũng sẽ không yên lòng đâu.”
Cậu ta vươn tay, muốn đỡ lấy cánh tay Thịnh Thanh Y.
“Đừng chạm vào tôi!”
Thịnh Thanh Y mạnh mẽ hất tay cậu ta ra, ánh mắt lạnh lẽo như đang nhìn kẻ th/ù.
Tống Như Trác bị đẩy loạng choạng, suýt chút nữa ngã xuống.
“Chị Thanh Y...” cậu ta tủi thân đỏ hoe mắt.
“Cút ra ngoài.”
Thịnh Thanh Y thậm chí không ngoảnh đầu lại.
“Đây là nhà của Lục Tu Viễn, cậu không có tư cách đứng ở đây, cút!”
Tống Như Trác nghiến răng, nước mắt chực trào trong hốc mắt.
Nhưng cậu ta biết, bây giờ không phải lúc để đối đầu trực diện.
“Được, em đi, em có hầm chút canh gà trong bếp, chị nhớ uống khi còn nóng nhé.”
Cậu ta sụt sịt mũi, xoay người rời khỏi căn hộ.
Trong căn hộ hoàn toàn yên tĩnh trở lại.
Tôi lơ lửng giữa không trung, nhìn Thịnh Thanh Y như một con chó mất chủ, quỳ gối trước hũ tro cốt của tôi.
Cô đứng dậy, loạng choạng bước vào phòng ngủ.
Phòng ngủ vẫn giữ nguyên trạng thái như lúc tôi rời đi khi còn sống.
Trên bàn làm việc vẫn đặt cuốn tạp chí dã ngoại tôi chưa đọc hết.
Trên tủ đầu giường, đặt một chiếc điện thoại cũ bị vỡ màn hình.
Đó là chiếc điện thoại cũ tôi để lại nhà trước khi xuất phát để giảm bớt trọng lượng.
Thịnh Thanh Y r/un r/ẩy cầm chiếc điện thoại đó lên.
Cắm dây sạc, màn hình sáng lên.
Điện thoại không có mật khẩu, Thịnh Thanh Y trực tiếp mở màn hình.
Cô mở phần ghi chú.
Dòng đầu tiên được tạo vào tối hôm trước ngày vào núi.
Thịnh Thanh Y nhấn vào đó.
Khi những dòng chữ hiện ra, nhịp thở của Thịnh Thanh Y ngày càng dồn dập.
Trong ghi chú viết:
【Hôm nay đi lấy báo cáo kiểm tra sức khỏe, chỉ số viêm cơ tim lại tăng cao, bác sĩ nói không được vận động mạnh, chưa nói đến việc đi vùng cao.
Tôi cầm báo cáo muốn nói với Thanh Y, nhưng cô ấy đang bận chọn đồ chống lạnh cho Như Trác.
Cô ấy thậm chí không thèm nhìn tôi một cái, chỉ nói tôi ủy mị.
Thôi bỏ đi.
Đây là chuyến du lịch kỷ niệm bảy năm của chúng tôi, nếu tôi không đi, cô ấy chắc chắn sẽ đưa Như Trác đi riêng.
Tôi không yên tâm về họ.
Tôi mang thêm hai lọ th/uốc trợ tim, chắc là trụ được.】
Đôi tay Thịnh Thanh Y run lên dữ dội.
Cô nhìn chằm chằm vào ba chữ “viêm cơ tim”, như thể muốn nhìn thấu cả màn hình.
Cô ấy không biết tôi bị viêm cơ tim.
Hay nói đúng hơn, cô ấy chưa bao giờ quan tâm đến tình trạng cơ thể tôi.
Mỗi lần tôi nói không khỏe, cô ấy đều vô thức cho rằng tôi đang gh/en t/uông, đang tranh sủng với Tống Như Trác.
Ánh mắt cô tiếp tục di chuyển xuống dưới, nhìn thấy bản thảo cuối cùng.
Đó là bản thảo được lưu trong máy liên lạc vệ tinh.
Cũng là những lời cuối cùng tôi viết ra trước khi bị cô ấy bỏ lại trong hang băng và rơi vào tuyệt vọng.
Máy liên lạc đã được cảnh sát trả lại cho cô, cô đã đồng bộ hóa bản thảo đó sang chiếc điện thoại này.
【Thịnh Thanh Y, lạnh quá.
Ở đây gió to lắm, thổi vào mặt như d/ao c/ắt vậy.
Cổ chân tôi sưng rất to, đã hoàn toàn mất cảm giác.
Tôi vừa thử uống một viên th/uốc trợ tim, nhưng không có nước, viên th/uốc mắc nghẹn ở cổ họng, khó chịu lắm.
Cô để lại thiết bị liên lạc duy nhất cho Như Trác, tôi biết cô làm vậy để bảo vệ cậu ấy.
Nhưng, tôi cũng cần được bảo vệ mà.
Bảy năm rồi.
Lần bị sốt, lần kỷ niệm, và vô số ngày đêm không đếm xuể.
Cô luôn nghĩ tôi rất mạnh mẽ, nghĩ rằng tôi không gì có thể đá/nh bại.
Nhưng thực ra, tôi cũng biết đ/au, cũng biết sợ.
Nếu lần này tôi không ra được.
Thịnh Thanh Y, tôi chỉ c/ầu x/in cô một điều.
Sau này, đừng bao giờ nói với bất kỳ ai rằng tôi là vị hôn phu cô yêu nhất.
Cô không xứng.】
“Bộp” một tiếng.
Chiếc điện thoại trượt khỏi tay Thịnh Thanh Y, rơi mạnh xuống sàn gỗ.
Đôi đầu gối của Thịnh Thanh Y mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
Cô ôm lấy ngựk, thở hổ/n h/ển từng chặp, như thể bị ai đó bóp nghẹt cổ họng.
“Lục Tu Viễn... Lục Tu Viễn...”
Cô tuyệt vọng gọi tên tôi, trán dán ch/ặt vào mặt sàn lạnh lẽo.
Sự hối h/ận tột cùng như rắn đ/ộc gặm nhấm ngũ tạng lục phủ của cô.
Chương 7
Chương 8
Chương 16
Chương 7
Chương 21
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook