Bạn trai rủ tôi về quê cùng bạn thân, không ngờ gã đã nhắm tôi từ lâu

Không ngờ đến ngày thứ ba, anh trai tôi đã gọi điện đến.

【Mày lại làm cái gì rồi? Nhà họ Lục đã c/ắt th/uốc đích nhắm của mẹ chúng ta rồi.】

Khi gọi cho Lục Giản Qua, tay tôi run lên bần bật.

Nhưng không một cuộc gọi nào thông.

Không lâu sau, anh trai tôi lại nói.

【Mẹ vào phòng ICU rồi! Mày mau đi xin lỗi Lục Giản Qua đi! Quỳ xuống c/ầu x/in nó cũng phải làm!】

Lúc này tôi mới gọi được cho anh ta.

Nhưng là Phạm Hy nghe máy.

【Ngại quá, Giản Qua đưa tôi đi du lịch nước ngoài rồi, không rảnh xem điện thoại đâu.】

Tôi hạ mình c/ầu x/in cô ta.

【Cô bảo Lục Giản Qua nghe máy đi, tôi c/ầu x/in cô đấy...】

Nhưng tiếng tút dài của cuộc gọi đã đ/ập tan mọi hy vọng của tôi.

Phạm Hy cúp máy, quay đầu lại thì đụng mặt Lục Giản Qua.

“Sao thế, điện thoại ai vậy?”

“Của công ty, chẳng phải anh nói đi chơi là không bàn chuyện công việc sao?”

Phạm Hy làm nũng giấu điện thoại đi.

Lục Giản Qua gật đầu, trong lòng vẫn dấy lên một sự bất an mơ hồ.

Nhưng điện thoại đã bị Phạm Hy giấu kỹ.

Mãi đến khi cô ta xuống biển chơi, Lục Giản Qua mới mò được điện thoại.

Vừa mở máy, anh ta đã trợn tròn mắt.

Hàng trăm cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là của Thịnh Tri Ý.

Trong tin nhắn cũng đầy ắp những dòng chữ.

Từ lúc đầu là 【Xin lỗi, em sai rồi, anh đừng động vào mẹ em.】

Cho đến sau này là 【Lục Giản Qua, em c/ầu x/in anh, anh nói gì em cũng đáp ứng, anh cho em bị ai đá/nh cũng được.】

Càng kéo xuống dưới, nhịp tim Lục Giản Qua càng đ/ập nhanh hơn.

Nhưng ba tiếng trước, cô ấy đã không còn gửi tin nhắn nữa.

Mà tin nhắn cuối cùng, lại đến từ Phàn Luật.

【Cảm ơn anh Lục.】

====Chương 10====

Nhìn thấy dòng cuối cùng, Lục Giản Qua h/ận không thể bóp nát điện thoại.

Nhưng anh ta đã c/ắt th/uốc của mẹ Thịnh Tri Ý bao giờ đâu?

Lục Giản Qua căng thẳng th/ần ki/nh, gọi cho trợ lý đang ở công ty.

“Chuyện mẹ của Thịnh Tri Ý là thế nào?”

“Lục tổng, là cô Phạm đưa ra đề nghị với ông Lục.”

“Cô ấy nói anh và cô Thịnh đã không còn qu/an h/ệ gì nữa, có thể thu hồi sự giúp đỡ đối với mẹ cô ấy.”

Sắc mặt Lục Giản Qua biến đổi dữ dội.

“Phạm Hy!”

Anh ta trừng mắt nhìn người phụ nữ với vẻ âm trầm.

Phạm Hy chỉ liếc nhìn chiếc điện thoại trên tay anh ta là hiểu ngay vấn đề.

Nhưng cô ta không nhận ra cơn gi/ận dữ bất thường lần này của anh ta.

Còn tỏ vẻ như muốn được khen thưởng.

“Ai bảo cô ta phản bội anh đi dan díu với đàn ông khác, em giúp anh trút gi/ận thôi mà.”

Không ngờ người vừa bơi vào bờ, đã bị Lục Giản Qua túm tóc lôi lên cát.

Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói đầy gi/ận dữ.

“Cô to gan thật đấy, ai cho phép cô làm như vậy?”

Phạm Hy ngơ ngác nhìn người đàn ông bình thường vẫn dịu dàng cưng chiều mình, nay bỗng trở nên gi/ận dữ âm trầm.

Giọng cô ta không khỏi r/un r/ẩy: “Giản Qua, anh bị sao thế...”

“Bố tôi đã nghỉ hưu rồi, sao cô dám khuyên ông ấy c/ắt th/uốc của Thịnh Tri Ý?”

“Em, em là vì tốt cho anh thôi.”

Lục Giản Qua nghiến răng cười.

“Tôi thấy cô gan to bằng trời rồi, quên mất cô cũng chỉ là một học sinh được nhà họ Lục tài trợ thôi sao?”

Một câu nói đã đá/nh gục Phạm Hy trở về thân phận mà cô ta vốn kh/inh miệt.

Phải rồi, cô ta cũng chỉ là kẻ nghèo khó giống như Thịnh Tri Ý mà thôi.

Nếu không phải năm đó Lục Giản Qua cãi nhau với Thịnh Tri Ý, cô ta căn bản sẽ không có ngày hôm nay.

Lục Giản Qua buông tóc cô ta ra.

Phạm Hy sững sờ quỳ ở đó.

Đột nhiên nhớ ra, Lục Giản Qua chính là kiểu người lật mặt như lật bánh tráng, sớm nắng chiều mưa.

Lần đầu tiên "cho mượn" Thịnh Tri Ý đi, anh ta cười nói hớn hở.

Nhưng lại vô cảm hút th/uốc suốt cả đêm.

Cách đây không lâu, Phàn Luật phá lệ dùng hợp đồng để đổi lấy việc Thịnh Tri Ý đi cùng anh ấy về nhà.

Lục Giản Qua cười đồng ý, nhưng sau khi người đi rồi thì đ/ập nát chiếc ghế mà người kia từng ngồi.

Phạm Hy tự cho mình là kẻ thông minh.

====Chương 11====

Nhưng dưới sự dỗ dành ngọt ngào của Lục Giản Qua, cô ta tự cho mình là nàng Lọ Lem đặc biệt.

Cho đến hôm nay nhìn thấy Lục Giản Qua nổi gi/ận với mình, cô ta mới phản ứng lại.

Không, cô ta không hề đặc biệt.

Thịnh Tri Ý mới là người đó.

Mọi thay đổi của Lục Giản Qua đều bắt nguồn từ cô ấy.

Và cũng vì cô ấy, Lục Giản Qua lạnh nhạt nói một câu.

“Từ nay về sau không cần liên lạc với tôi nữa.”

Phạm Hy quỳ sụp xuống bãi cát, lao về phía Lục Giản Qua.

“Đừng như vậy mà Giản Qua, em sai rồi, em không nên tự ý quyết định, em sai rồi!”

Nhưng Lục Giản Qua thậm chí còn không thèm nhìn cô ta lấy một cái, bước lên xe.

“Đến sân bay.”

Trên xe, anh ta gọi cho trợ lý.

“Tình hình b/ệnh viện thế nào, đã khôi phục cung cấp th/uốc chưa?”

“Lục tổng, mẹ cô Thịnh đã được nhà họ Phàn đón đến b/ệnh viện tư nhân từ ba tiếng trước rồi.”

Lục Giản Qua tối sầm mặt mũi, liên tục gửi tin nhắn cho Thịnh Tri Ý.

【Anh về nước rồi, em ở nhà đợi anh.】

【Tại sao Phàn Luật lại giúp em? Em và anh ta có qu/an h/ệ gì?】

Nhưng cũng giống như những tin nhắn Thịnh Tri Ý từng gửi cho anh ta, tất cả đều chìm vào biển lớn.

Máy bay tư nhân cần phải xin phép đường bay.

Lục Giản Qua đành phải ngồi chuyến bay nhanh nhất về nước, nhưng cũng mất trọn vẹn một ngày.

Máy bay vừa hạ cánh, anh ta không dừng một bước, đi thẳng đến nhà họ Phàn.

Lúc đầu Phàn Luật đóng cửa không tiếp.

Nhưng xe của Lục Giản Qua cứ đỗ lù lù ngoài cửa.

Phàn Luật buộc phải để anh ta vào.

Vừa nhìn thấy Phàn Luật, Lục Giản Qua giống như kẻ bị tr/ộm mất gia đình.

“Thịnh Tri Ý đâu?”

“Đang tĩnh dưỡng cơ thể.”

“Cô ấy tĩnh dưỡng cái gì chứ?”

Phàn Luật lại nhìn anh ta bằng ánh mắt nực cười.

“Sao anh lại không biết chứ, chẳng phải chính anh đã tận mắt chứng kiến cô ấy bị đá/nh sao?”

Danh sách chương

5 chương
09/09/2026 11:59
0
09/09/2026 11:59
0
09/09/2026 13:44
0
09/09/2026 13:44
0
09/09/2026 13:44
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu