Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi tôi đang chật vật b/án hàng rong cùng đứa con gái mắc b/ệnh bạch cầu thì bị người ta làm khó, chồng cũ từ trên trời rơi xuống giải vây cho tôi.
Bùi Thời Tẫn dựa vào chiếc Maserati, nhìn xuống tôi từ trên cao:
“Sao lại tự làm khổ mình thành ra thế này? Ngoan ngoãn thì quay về làm bà Bùi đi.”
Đó là lần đầu tiên tôi cúi đầu trước anh ta.
Sau khi tái hôn, anh ta thu mình lại một thời gian ngắn.
Không còn xoay xở giữa đám phụ nữ như trước nữa, mà an tâm ở nhà chăm sóc tôi và con gái.
Cho đến ngày đó, anh ta đột nhiên nhìn tôi với ánh mắt nồng nhiệt:
“Gần đây anh thích một cô gái, cô ấy rất giống em hồi trẻ, nghèo nhưng tính tình bướng bỉnh.”
“Anh đưa cô ấy một tấm thẻ, em biết cô ấy nói gì không?”
“Cô ấy nói: ‘Cút đi, tôi không cần tiền bẩn của anh.’ Y hệt những gì em đã nói năm đó.”
“Nhưng em yên tâm, anh vẫn yêu em, chỉ là tìm chút cảm giác mối tình đầu trên người cô ấy thôi.”
Tôi đã không còn là chính mình của năm đó nữa rồi.
Vì tiền, tôi đã bẻ g/ãy lòng tự trọng của mình.
Tôi đòi anh ta mười triệu tiền bồi thường, rồi gật đầu nói được.
Anh ta theo đuổi cô gái đó, gây xôn xao cả thành phố.
Nghe nói cô gái đó thà ch*t không chịu, anh ta liền trực tiếp cưỡng ép bắt người về nhà.
Đêm đó, tiếng ch/ửi rủa và rên rỉ của cô gái vang vọng suốt đêm.
Khi dì Trương kể cho tôi nghe những điều này, vẻ mặt bà đầy xót xa: “Phu nhân, hai người mới tái hôn mà…”
Tôi ngồi bên mép giường b/ệnh, chỉ thản nhiên đáp một tiếng, rồi đắp lại chăn cho con gái.
“Không sao, mặc kệ anh ta đi.”
Trước kia tôi cũng từng khóc lóc đòi ly hôn, nhưng đổi lại chỉ là cảnh nghèo đến mức không có chỗ bày hàng rong.
Tiểu Chi mới năm tuổi, mắc b/ệnh hiểm nghèo, đang cần tiền gấp.
Nhờ tái hôn với Bùi Thời Tẫn, tôi mới đóng được viện phí, mời được bác sĩ từ Kinh thành đến.
Cho nên tôi đã học cách ngoan ngoãn.
Bùi Thời Tẫn muốn ngủ với ai, đều không liên quan đến tôi.
Tiền chuyển vào tài khoản đúng hạn là được.
Sáng hôm sau, Bùi Thời Tẫn đẩy cửa phòng b/ệnh bước vào.
Trên mặt anh ta vẫn còn vương lại vẻ thỏa mãn chưa tan hết, thấy tôi, anh ta nở nụ cười hài lòng:
“Lần này ngoan thế?”
“Anh còn sợ em lại khóc thành người nước mắt, b/ệnh của Tiểu Chi đỡ hơn chút nào chưa?”
Tôi khẽ liếc nhìn anh ta, gật đầu:
“Nhớ chuyển tiền, viện phí sắp hết rồi.”
Tôi không truy c/ứu, Bùi Thời Tẫn lại thu bớt nụ cười, nheo mắt hỏi:
“Em không hỏi, không gi/ận sao?”
“Tại sao tôi phải gi/ận?”
Tôi đón lấy ánh nhìn của anh ta, ánh mắt bình lặng không gợn sóng.
Bùi Thời Tẫn tặc lưỡi, lông mày hơi nhíu lại: “Được đấy, đều học được cách giả vờ rộng lượng rồi.”
“Yên tâm, anh chỉ là chưa từng chơi với kiểu thuần khiết như vậy thôi, cô ấy sẽ không làm lung lay địa vị bà Bùi của em đâu.”
Giọng điệu anh ta cợt nhả, đưa tới một hộp cơm.
“M/ua bữa sáng cho em đây, chăm con gái lại ngủ không ngon, sắc mặt kém quá.”
Là hai cái bánh bao nhân gạch cua.
Nhưng tôi bị dị ứng hải sản.
Tôi khựng lại, im lặng nhận lấy rồi đặt sang một bên.
“Được, cảm ơn.”
Không khí ngưng trệ một lát.
Sắc mặt Bùi Thời Tẫn không mấy dễ chịu, tôi ngước mắt lên đầy lạ lùng:
“Anh còn chưa đi sao? Tiểu Chi sắp tỉnh rồi, anh cũng nên về nhà ở bên cô gái nhỏ của anh đi.”
Ánh mắt anh ta trầm xuống, giọng khàn đặc:
“Giang Niệm Tây, em có ý gì?”
“Anh không được phép thăm con gái mình sao?”
Cổ họng tôi nghẹn lại, trong lòng chỉ còn lại sự mỉa mai.
Anh ta còn biết mình là một người cha cơ đấy.
Bùi Thời Tẫn từng bao nuôi không chỉ một người phụ nữ.
Lần đầu tiên bị bắt quả tang trên giường, anh ta luống cuống trèo xuống, đỏ mắt cam đoan với tôi:
“Niệm Tây… anh thực sự là uống nhiều quá, anh thề, anh thề sẽ không có lần sau!”
Tôi gi/ận đến phát đi/ên, vớ lấy chiếc kéo đ/âm về phía anh ta, anh ta lại càng ôm ch/ặt tôi vào lòng.
“Niệm Tây, chỉ cần em có thể nguôi gi/ận, anh ch*t cũng không sao cả.”
“Tin anh lần này, có được không?”
Trước mắt toàn là m/áu, tôi không kìm được r/un r/ẩy, rơi nước mắt, nhưng vẫn chọn cách thỏa hiệp.
Bùi Thời Tẫn nghe lời tiễn người phụ nữ kia đi.
Nhưng anh ta chỉ ngoan được ba tháng.
Ngay sau đó là người thứ hai, thứ ba… đến cuối cùng tôi cũng không nhớ nổi nữa.
Anh ta cũng từ sự hoảng lo/ạn, áy náy lúc ban đầu, dần dần chuyển thành kh/inh thường và không quan tâm.
Tôi suy sụp tột độ, đề nghị ly hôn.
Anh ta không hề ngước mắt, cười khẩy:
“Được thôi.”
“Nhưng Niệm Tây, em sẽ c/ầu x/in anh tái hôn cho xem.”
Tôi không nghe, kiên quyết ly hôn.
Cho đến khi anh ta tìm đến luật sư vàng của tập đoàn Bùi thị, phán tôi ra đi với hai bàn tay trắng, ngay sau đó, Tiểu Chi được chẩn đoán mắc b/ệnh bạch cầu.
Bùi Thời Tẫn có tiếng tăm lẫy lừng.
Không một công ty nào dám nhận tôi.
Ngay cả việc b/án hàng rong, cũng định kỳ có người đến xua đuổi.
Lúc đó tôi mới cân nhắc được sức nặng của câu nói cuối cùng đó của anh ta.
Tôi ê chề cúi đầu, tái hôn.
Mọi thứ đều đúng như ý anh ta, nhưng anh ta lại nhíu mày, hỏi tôi đây là có ý gì.
Vừa định trả lời thì Tiểu Chi tỉnh dậy.
Con bé chớp chớp mắt, không gọi bố ngọt xớt như trước nữa mà trái lại còn thu mình lại sau lưng tôi.
Nụ cười vừa mới nở ra của Bùi Thời Tẫn khựng lại.
Anh ta thu tay về một cách gượng gạo.
“Tiểu Chi, thời gian này bố bận, không thể đến thăm con được, phải ngoan nhé.”
Liếc nhìn tôi một cái, anh ta lại bổ sung:
“Cũng khuyên mẹ con, đừng lúc nào cũng xị cái mặt ra.”
Cái gọi là bận rộn, chẳng qua là quấn quýt bên tình mới.
Tiểu Chi nghe xong, nghiêng đầu rụt rè nói:
“Không sao đâu bố.”
“Nhưng nhớ gửi tiền sinh hoạt phí nhé.”
Động tác của Bùi Thời Tẫn hoàn toàn cứng đờ.
Anh ta gi/ận dữ lườm tôi:
“Bình thường em dạy con bé như thế này sao?”
Chương 7
Chương 10
Chương 8
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook