Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đã theo chân Cố Bắc Niên vào sinh ra tử suốt năm năm trời.
Ai cũng biết, tôi là người được anh cưng chiều nhất.
Sau khi về nước, tôi tràn đầy hạnh phúc chuẩn bị cho hôn sự của hai đứa.
Nhưng lại vô tình bắt gặp anh và ánh trăng sáng của anh đang ở bên nhau.
Ánh trăng sáng hỏi: "Trình Miểu từng đỡ đạn cho anh, suýt chút nữa là ch*t rồi, thật sự không cưới cô ta sao?"
Cố Bắc Niên tựa người vào ghế sô pha, cười đầy thờ ơ.
"Vệ sĩ b/án mạng cho chủ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, chẳng lẽ dưới tay nhiều người như vậy, ai tôi cũng phải cưới chắc?"
Ánh trăng sáng cười khúc khích, rúc vào lòng anh làm nũng.
"Cũng đúng, vậy anh để cô ta giúp tụi mình chuẩn bị đám cưới đi."
Tôi nén đ/au thương, quay người bỏ đi.
Sau đó, tôi xuất hiện cùng một người đàn ông tại bữa tiệc gia đình nhà họ Chu.
Cố Bắc Niên nhìn chằm chằm vào vết hôn bên cổ tôi, sắc mặt tái mét.
"Sao hai người lại ở cùng nhau?"
Người đàn ông ôm lấy eo tôi, cười đầy phóng túng.
"Ơn c/ứu mạng anh không chịu báo đáp, làm em trai như tôi chỉ đành giúp anh một tay thôi."
Cố Bắc Niên hẹn bạn bè tụ tập.
Khi tôi đến nơi, vừa nhìn đã thấy anh trong đám đông.
Cùng với cô gái bên cạnh anh.
Cô gái đó có mái tóc xoăn dài, trang điểm tinh xảo.
Trong tay cầm ly rư/ợu, khẽ chạm vào ly rư/ợu của Cố Bắc Niên.
Chớp chớp mắt, nũng nịu hỏi: "Anh Bắc Niên, đính hôn với em anh có vui không?"
Cố Bắc Niên cười đầy cưng chiều, cong ngón tay búng nhẹ lên trán cô ta.
"Em nói xem, Giang Ánh Nguyệt, anh đã đợi mười năm rồi."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái đỏ bừng, nghiêng đầu tựa vào vai Cố Bắc Niên.
Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô ta tỏ vẻ gh/en t/uông.
"Nghe nói anh nuôi một nữ vệ sĩ, còn nghe nói, năm năm qua hai người hình như không rời."
"Cả cái giới này ai cũng biết cô ta từng đỡ đạn cho anh, suýt chút nữa là ch*t, ơn c/ứu mạng đó, anh thật sự không cưới cô ta sao?"
Cố Bắc Niên tựa vào ghế sô pha, cười thờ ơ.
"Vệ sĩ b/án mạng cho chủ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, dưới tay tôi nhiều người như vậy, chẳng lẽ ai tôi cũng phải cưới?"
Cả người tôi cứng đờ.
Tôi biết Giang Ánh Nguyệt.
Là ánh trăng sáng, mối tình đầu của Cố Bắc Niên.
Anh đã thầm yêu cô ta suốt cả thời niên thiếu.
Thời đại học, hai người chính thức yêu nhau.
Họ từng đến Iceland ngắm cực quang.
Đến Na Uy ngắm cá voi.
Cũng từng quên mình hôn nhau trên đỉnh vòng quay mặt trời, thề non hẹn biển cả đời cả kiếp.
Chỉ tiếc là, dù tình cảm đến đâu thì các cặp đôi cũng sẽ có lúc cãi vã.
Sau vô số lần hợp tan, hai người đã hoàn toàn chia tay.
Tôi quen Cố Bắc Niên vào năm thứ hai sau khi họ chia tay.
Lúc đó tôi vừa hoàn thành xong đơn hàng của chủ cũ.
Không ngờ còn chưa kịp đến sân bay, tiền bạc và giấy tờ đều bị tr/ộm mất.
Tôi đá/nh nhau với tên tr/ộm ngay tại chỗ.
Đối phương đông người, đồ không lấy lại được, ngược lại còn bị bắt vào trong.
Cố Bắc Niên xuất hiện vào đúng lúc đó và bảo lãnh tôi ra ngoài.
Anh che một chiếc ô đen, mặc chiếc áo khoác gió dài cùng tông màu đen.
Mùa mưa ở nước A quá lạnh, anh là tia ấm áp duy nhất.
"Trình Miểu, thân thủ tốt đấy, một tháng tám vạn, có hứng thú đến làm việc bên cạnh tôi không?"
Tôi đã theo anh.
Một năm sau.
Tại cùng địa điểm đó, anh gặp nguy hiểm.
Tôi đỡ viên đạn chí mạng thay anh.
Khoảnh khắc chìm vào hôn mê, tôi biết mình đã sa ngã rồi.
Tôi tỉnh lại sau một tháng.
Người đàn ông cao quý cấm dục ấy đã đỏ hoe mắt, dáng vẻ chật vật.
Anh đeo lên tay tôi chiếc nhẫn kim cương xanh được đấu giá hàng triệu tệ.
"Thật sự quá qua loa, nhưng anh không muốn đợi nữa, đeo chiếc nhẫn này cho em, coi như là đính hôn rồi, Miểu Miểu, đợi về nước, anh cưới em."
Tôi đợi mãi, đợi mãi.
Cuối cùng vào năm thứ năm, Cố Bắc Niên chuyển trọng tâm sự nghiệp về trong nước.
An ninh trong nước tốt, mọi thứ đều tốt.
Tôi nhàn rỗi hơn nhiều, bắt đầu chuẩn bị cho hôn sự của hai đứa.
Chỉ tiếc là, tất cả chỉ là sự tự nguyện của một mình tôi.
Cũng giống như năm xưa, đứa trẻ bị bỏ rơi như tôi đã không đợi được mẹ đến đón.
Ngày nay, tôi cũng không đợi được Cố Bắc Niên cưới mình.
Tôi không biết mình nên phản ứng thế nào.
Từ năm 15 tuổi bị đưa vào căn cứ.
Ngoài việc thực thi nhiệm vụ của chủ thuê, tôi rất ít khi giao tiếp với người khác, cũng không giỏi xử lý các mối qu/an h/ệ xã hội.
Tôi có thể hoàn thành một nhiệm vụ một cách hoàn hảo.
Nhưng lại bị mắc kẹt trước cảnh tượng này mà không biết phải làm sao.
Đúng lúc này.
Người phục vụ đi vào vô tình va phải tôi.
Những người trong phòng bao cũng phát hiện ra tôi.
"Miểu Miểu."
Tôi nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Cố Bắc Niên dường như không ngờ tôi sẽ xuất hiện, sau khi kinh ngạc, đôi mắt đen láy nhuốm chút bất mãn.
Anh khẽ cau mày, giọng điệu có chút lạnh lùng.
"Ai cho phép cô đến đây?"
Giọng điệu chất vấn!
Ngay cả năm năm trước khi tôi mới theo anh, anh cũng chưa từng dùng thái độ này đối xử với tôi.
"Chị Trình Miểu phải không?"
Giang Ánh Nguyệt trong lòng anh đứng dậy, uyển chuyển đi đến trước mặt tôi.
Như một đứa trẻ hiếu kỳ, cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới.
Cuối cùng, nắm lấy tay tôi, nhiệt tình lên tiếng.
"Anh Bắc Niên thường nhắc đến chị với em, nói chị thân thủ rất tốt, em ngưỡng m/ộ chị lắm, chị Trình Miểu, em chưa từng thấy bao giờ, chị biểu diễn cho em xem một chút đi, chị sẽ không từ chối đâu nhỉ?"
Biểu diễn cái gì?
Tôi đâu phải là con khỉ trong rạp xiếc.
Tôi nhìn Cố Bắc Niên, hy vọng anh sẽ quản lý cô ta.
Nhưng Cố Bắc Niên dường như chẳng nghe thấy gì cả.
Tôi không cử động, Giang Ánh Nguyệt khẽ cau mày, ngồi lại bên cạnh Cố Bắc Niên làm nũng.
"Anh Bắc Niên, anh nhìn chị ta kìa, em cũng coi như là nửa chủ của chị ta rồi mà? Chị ta chẳng chịu nghe lời em gì cả."
Cố Bắc Niên nhìn về phía tôi, ánh mắt đầy áp lực.
"Đừng có không biết điều."
"Đúng thế, cũng chẳng phải chuyện gì to t/át, cứ ỉu xìu cái mặt ra, không biết còn tưởng là ch*t cả nhà rồi đấy."
Chương 7
Chương 13
Chương 5
Chương 13
Chương 8
Chương 14
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook