Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau mười lăm năm yêu nhau cùng vị thiếu gia kinh thành, chúng tôi vẫn chưa kết hôn.
Năm nay tôi ba mươi lăm tuổi, vóc dáng bắt đầu xập xệ, làn da cũng trở nên sạm màu và chùng nhão.
Trong khi đó, Hoắc Kinh Duy lại ngày càng anh tuấn, quyến rũ.
Đúng ngày sinh nhật, tôi lại một lần nữa muốn cầu hôn anh.
Lời còn chưa kịp nói ra, anh đã nhận được điện thoại của cô bạn thanh mai trúc mã.
"Chó của Ninh Ninh bị lạc, anh đi tìm giúp cô ấy đây."
Tôi không khóc không làm lo/ạn, bình tĩnh nhìn anh rời đi.
Ngay sau đó, điện thoại nhận được tin nhắn.
Là mẹ của Hoắc Kinh Duy.
"Sinh nhật năm nay lại bị bỏ rơi rồi à?"
"Trong lòng con trai ta ai quan trọng hơn, sống đến chừng này tuổi rồi mà cô còn không nhìn ra sao?"
Lời lẽ đầy vẻ khiêu khích.
Tôi không chọn im lặng như trước nữa, mà hỏi bà:
"Dì ơi, lời dì nói vẫn còn hiệu lực chứ ạ?"
Đầu dây bên kia khựng lại một chút, nhưng rất nhanh sau đó, một trăm triệu đã được chuyển vào tài khoản của tôi.
Có lẽ vì cuộc chiến kéo dài nhiều năm, thắng lợi đến quá bất ngờ.
Mẹ Hoắc không giấu nổi vẻ phấn khích, gửi liên tiếp mấy tin nhắn thoại.
"Tiểu Ôn à, dì đã sớm bảo với cô rồi, tuổi xuân của phụ nữ không chờ đợi được đâu."
"Cô năm nay đã ba mươi lăm rồi, lại từng sảy th/ai, cơ thể hiện tại muốn có con cũng khó, còn người đàn ông nào cần cô nữa."
"Nhưng đã nhận tiền rồi thì trong vòng một tháng hãy rời khỏi Kinh thị, sau này không được liên lạc với Kinh Duy nữa."
Tôi nhắn lại một chữ "Được", rồi tắt màn hình điện thoại.
Đây không phải lần đầu tiên mẹ Hoắc dùng tiền để đuổi tôi.
Ngay từ mười năm trước, bà đã ra giá năm trăm triệu để tôi rời xa con trai bà.
Chỉ là khi đó, tôi coi tình yêu quan trọng hơn tất cả.
Quyết tâm không để đồng tiền thối nát làm hoen ố tình yêu thuần khiết giữa tôi và Hoắc Kinh Duy.
Cho đến tận hôm nay, tôi mới nhận ra mình đã ngây thơ và ng/u ngốc đến nhường nào.
Tôi uống chai rư/ợu vang ba mươi nghìn tệ, ăn chiếc bánh kem mười nghìn tệ, tự chúc mừng bản thân trở thành phú bà sở hữu trăm triệu trong ngày sinh nhật thứ ba mươi lăm.
Đáng lẽ là chuyện vui, nhưng tôi cứ cười rồi nước mắt lại rơi.
Có gì đáng để chúc mừng đây?
Giờ đây bà nội tôi không còn, con tôi không còn, tuổi xuân của tôi cũng không còn.
Thậm chí ngay cả năm trăm triệu ngày trước cũng đã co rút lại còn một trăm.
Tôi khóc nức nở, uống cạn chai rư/ợu rồi thiếp đi.
Nửa đêm, tôi cảm nhận được một lồng ngựk ấm áp áp sát vào lưng mình.
Là Hoắc Kinh Duy đã về.
Trên người anh vẫn còn hơi lạnh, khiến tôi co người lại về phía mép giường.
Nhưng anh lại ôm tôi ch/ặt hơn, giọng nói dịu dàng vang lên bên tai:
"Khê Khê, chúc mừng sinh nhật em."
Đã qua mười hai giờ đêm, lời chúc muộn màng này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Thấy tôi không đáp, anh tiếp tục giải thích:
"Chó của Ninh Ninh nuôi đã nhiều năm, với cô ấy nó như người thân trong gia đình vậy, trong điện thoại cô ấy khóc đến đ/ứt hơi rồi."
"Em sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà lại làm ầm ĩ với anh chứ?"
Tôi vẫn rất im lặng, thậm chí là có chút tê liệt.
Cùng ngày này năm ngoái, bóng đèn nhà Trì Dĩ Ninh bị hỏng; năm kia, Trì Dĩ Ninh lái xe tông đuôi xe người khác; năm trước nữa...
Lần nào Hoắc Kinh Duy cũng vì cô ta mà bỏ rơi tôi lại một mình.
Ban đầu tôi sẽ cãi vã, làm lo/ạn với anh, nhưng dù tôi có khóc lóc gào thét như một kẻ đi/ên, vẫn chẳng thể giữ chân anh lại.
Tôi thực sự mệt rồi.
Đôi tay Hoắc Kinh Duy siết ch/ặt lấy tôi, giọng nói mang theo sự dỗ dành:
"Bảo bối, đừng gi/ận anh nữa."
"Anh hứa sẽ không bỏ rơi em nữa, sau này mỗi năm sinh nhật đều sẽ ở bên cạnh em."
Tôi hít một hơi thật sâu, khẽ nói:
"Không cần đâu, sau này đều không cần nữa."
Cơ thể Hoắc Kinh Duy cứng đờ một thoáng, khó tin lên tiếng:
"Em nói câu này là ý gì?"
Tôi nhếch khóe môi: "Ý là, Hoắc Kinh Duy, chúng ta chia tay đi."
Hoắc Kinh Duy sững sờ, mất một lúc lâu mới hoàn h/ồn.
Anh cúi đầu nhìn tôi, hốc mắt hơi đỏ, giọng khàn đặc:
"Ôn Khê, em có biết mình đang nói gì không?"
"Chẳng phải chúng ta đã hứa rồi sao, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta tuyệt đối không chia tay."
Tôi không khỏi nhớ lại năm hai mươi lăm tuổi, gia đình Hoắc Kinh Duy lần đầu muốn chia rẽ chúng tôi.
Chính lần đó, anh đã quỳ ngoài cửa nhà ba ngày ba đêm, còn bị ông nội Hoắc đá/nh g/ãy ba cái xươ/ng sườn, cuối cùng mới đổi lấy sự thỏa hiệp của gia đình.
Khi nằm trên giường b/ệnh, Hoắc Kinh Duy đưa tay lau nước mắt cho tôi, cố gắng cong môi:
"Đừng khóc nữa, bảo bối."
"Sau này dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta tuyệt đối không chia tay."
Lúc đó tôi nắm ch/ặt tay anh, cứ ngỡ yêu nhau là có thể vượt qua vạn khó khăn, nhưng cuối cùng lại bại dưới tay thời gian.
Trong lúc tôi đang thẫn thờ, một đôi bàn tay thon dài đang lần lượt cởi từng chiếc cúc áo ngủ của tôi, nụ hôn nóng bỏng rơi trên cổ tôi.
"Bảo bối, đừng nhắc đến chuyện chia tay có được không?"
"Anh với Trì Dĩ Ninh thực sự không có gì cả, anh chỉ coi cô ấy như em gái thôi."
Tôi ngửa đầu nhìn trần nhà, nước mắt lặng lẽ rơi.
Lần nào cũng vậy, đá/nh một cái rồi lại cho một viên kẹo.
Chỉ cần Trì Dĩ Ninh gọi điện, anh sẽ không chút do dự bỏ rơi tôi, nhưng sau đó lại nói chỉ coi đối phương là em gái, người anh yêu vẫn là tôi.
Tôi đã không còn phân biệt được Hoắc Kinh Duy rốt cuộc yêu ai.
Nụ hôn nóng bỏng dần dần đi xuống, tôi giơ tay ngăn anh lại.
"Hoắc Kinh Duy, đừng làm vậy, em không muốn làm."
Chương 20
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook