Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày hôm sau, tôi bị đá/nh thức bởi tiếng la hét từ phòng bên cạnh. Thông qua camera giám sát hành lang, tôi thấy Lý Như vội vã lao ra khỏi phòng, một lúc lâu sau, Vương Kỳ cũng đầu bù tóc rối đi ra.
Để xem kịch vui, tôi túm lấy Chu Nghiễn vẫn còn đang ngái ngủ, bắt anh ta đưa tôi về trường.
Lý Như đang đ/ập phá đồ đạc trong ký túc xá, thấy tôi quay về, mắt cô ta như muốn phun ra lửa: "Tối qua cậu đi đâu!"
Tôi ngạc nhiên nhìn cô ta: "Khách sạn chứ đâu, chẳng phải cậu đặt phòng cho tôi sao? Nhưng khách sạn đó cách âm kém quá, sáng sớm ra tôi đã nghe thấy tiếng người hét rồi."
"Cậu! Cậu ở trong phòng suốt à?"
"À không, tôi tắm xong thấy bình nóng lạnh không dùng được nên bảo lễ tân đổi cho phòng khác."
Sau đó lúc ra ngoài, tôi vô tình quẹt lệch biển số phòng, thế là 2206 biến thành 2209, trùng với số phòng của Chu Nghiễn.
"Cậu! Cậu!! Ai cho phép cậu đổi phòng?!" Lý Như gi/ận dữ chỉ vào tôi.
Không đổi phòng thì đợi Vương Kỳ sang làm nh/ục tôi à?
Tôi ngây thơ nhìn cô ta: "Sao thế? Xảy ra chuyện gì à?"
Không cần nghĩ cũng biết.
Lúc tôi đi, cố tình không đóng cửa, Vương Kỳ vào trước, vào rồi thấy trong phòng không có ai. Hắn đang thắc mắc thì nghe thấy tiếng vặn nắm cửa, tưởng tôi đi đâu về. Cả hai đều chột dạ, không ai nói lời nào, vội vã làm chuyện không nên làm.
Đáng đời! Gậy ông đ/ập lưng ông, tự làm tự chịu!
Lý Như khóc trên giường rất lâu, đồ đạc cái gì nên đ/ập hay không nên đ/ập đều vỡ nát đầy sàn, cuối cùng chỉ đành nuốt cục tức này vào trong.
Nhưng có người không nghĩ vậy.
Vương Kỳ đi khắp nơi khoe khoang, nói Lý Như là bạn gái hắn. Không ai tin, hắn liền kể hết mọi chuyện xảy ra trong khách sạn cho mọi người nghe.
Vốn dĩ Vương Kỳ là nhân vật bên lề, chẳng ai thèm đếm xỉa, đột nhiên hắn lại dính líu đến hoa khôi lạnh lùng, lại còn là chuyện "nh.ạy cả.m".
Người hóng hớt ngày càng nhiều, Vương Kỳ tận hưởng cảm giác được vây quanh, càng ch/ém gió càng quá đà, nói hoa khôi đối với hắn răm rắp nghe lời, hôm nào rảnh sẽ hẹn ra cho anh em "vui vẻ" một chút.
Lý Như tức đến mức ngày nào cũng khóc trong ký túc xá.
Không còn cách nào, cô ta càng tìm Vương Kỳ, tin đồn càng lan xa. Qua miệng Vương Kỳ, nó biến thành hoa khôi không rời được hắn, ngày nào cũng hẹn hắn ra ngoài, đêm nào cũng đòi hỏi.
Trong chốc lát, chuyện này lan truyền khắp trường, ánh mắt mọi người nhìn Lý Như đều thay đổi.
Ngày nào cũng có người kết bạn WeChat, gửi những lời lẽ khiếm nhã. Còn có những cuộc gọi nửa đêm, vừa nhấc máy lên đã là những lời tục tĩu. Thậm chí có người chặn đường cô ta, hỏi giá một lần bao nhiêu tiền...
Giáo viên chủ nhiệm nhiều lần gọi riêng hoa khôi lên nói chuyện, giáo dục cô ta phải biết tự trọng.
Tôi chẳng hề thương cảm cho cô ta, vì kiếp trước, người phải chịu đựng tất cả những điều này chính là tôi.
Danh tiếng của Lý Như rơi xuống vực thẳm.
Ký túc xá chúng tôi bị tr/ộm.
Đi học thể dục về, phát hiện trên cửa sổ có dấu chân. Nhưng ký túc xá không mất đồ, rõ ràng là có người đến thám thính. Mọi người đều h/oảng s/ợ, muốn báo cảnh sát.
Lý Như ngăn mọi người lại: "Anh ta chỉ nhất thời hồ đồ thôi, báo cảnh sát là tương lai anh ta tiêu tan hết, chúng ta cho anh ta một cơ hội đi!"
Chúng tôi không đồng ý.
Lý Như chỉ trích chúng tôi không có lòng yêu thương: "Lần trước mang con mèo hoang về các cậu không chịu, cuối cùng hại ch*t nó. Lần này là một con người sống sờ sờ! Rốt cuộc các cậu có tim hay không!"
Con mèo chẳng phải do chính tay cậu ném ch*t sao! Lại muốn dẫm lên chúng tôi để xây dựng hình tượng à?
Tôi m/ắng cô ta: "Cậu đừng có lòng trắc ẩn rẻ tiền như thế, bản thân muốn ch*t thì đừng lôi người khác theo!"
"Hứa Viện, cậu làm tớ thất vọng quá, vốn tưởng cậu chỉ là cô công chúa nhỏ được gia đình nuông chiều, không ngờ cậu cũng là một tiểu thư chỉ biết đeo hàng hiệu, hoàn toàn không quan tâm đến nỗi khổ của người khác!"
"Cuộc sống của kẻ đột nhập cũng khó khăn lắm biết không? Cậu đừng có xát muối vào vết thương của họ nữa!"
"Tớ không quan tâm, hôm nay ai cũng không được ra khỏi cửa này, ai cũng không được báo cảnh sát!"
Nói xong liền lao đến cư/ớp điện thoại của tôi.
Kiếp trước cũng vậy, chúng tôi muốn báo cảnh sát, Lý Như không chịu, còn cư/ớp điện thoại, nói c/ứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, cô ta đang giúp chúng tôi tích đức.
Sau đó vào buổi tối, kẻ đột nhập trèo qua cửa sổ, đứng lù lù trước giường tôi, muốn gi*t tôi.
Tôi vẫn nhớ, lúc đó hắn nói: "Tao gh/ét nhất loại phụ nữ không biết tự trọng."
Lúc đó Lý Như co rúm trên giường, sợ hãi không dám động đậy, trơ mắt nhìn kẻ đột nhập vung d/ao về phía tôi.
Sau này cảnh sát phá án, phát hiện hắn từng bị bạn gái cũ phản bội nên mới th/ù gh/ét phụ nữ, đặc biệt là những người có tiếng tăm không tốt. Vậy lần này, hắn sẽ ra tay với ai đây?
Tôi quý mạng sống, tối đó không ở ký túc xá.
Nửa đêm, xe c/ứu thương và cảnh sát đều đến, nghe nói Đại học A xảy ra án mạng.
Khi tôi đến nơi, tòa ký túc xá đã bị giăng dây phong tỏa, cô bạn cùng phòng chạy thoát ra ngoài vẫn còn bàng hoàng: "Sợ quá, Lý Như bị ch/ém ba nhát!"
"Người đàn ông đó hình như đi/ên rồi, vừa ch/ém vừa hét đồ đàn bà đê tiện, cậu nói xem có phải Lý Như quen hắn không?"
"Ai mà biết được? Tiếng tăm của cô ta tệ lắm!"
"Đúng, tớ nghe nói ký túc xá cô ta bị thám thính từ sáng, Lý Như còn liều mạng ngăn cản bạn cùng phòng báo cảnh sát, chắc chắn hai người bọn họ quen nhau!"
Chương 22
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 20
Bình luận
Bình luận Facebook