Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Tôi đã làm ở nhà bếp của quán này hơn một năm, tôi biết rõ nội tình.”
“Nhà họ vì để tiết kiệm chi phí mà dùng nước nhà vệ sinh để nuôi cá, thế vẫn chưa là gì, toàn là cá ch*t cả đấy!”
“Rau cũng chẳng rửa kỹ, chỉ nhúng qua nước là mang ra cho khách rồi.”
“Đừng không tin, tôi có bằng chứng!”
Sắc mặt tôi thay đổi, lạnh lùng chắn trước mặt bà ta.
Bà ta cười với tôi, chĩa camera vào mặt tôi.
“Mọi người mau tới xem đi, đây chính là bà chủ, các người nhìn sắc mặt cô ta xem, h/ận không thể xông lên đá/nh tôi, chỉ vì h/ận tôi làm hỏng việc kinh doanh của cô ta, vạch trần sự thật đen tối của cô ta!”
Bà ta cười một cách đáng gh/ét.
Lời nói và hành động đều đang khiêu khích tôi động thủ.
Tôi trấn tĩnh lại.
Không được để cảm xúc chi phối, không được để cảm xúc chi phối.
Bà ta chính là muốn tôi động tay hoặc ch/ửi bới để lấy cớ làm lớn chuyện.
Nhìn chiếc điện thoại đang livestream của bà ta, mắt tôi đảo một vòng.
Trong lòng đã nảy ra một ý định.
Tôi nở nụ cười tươi, nhiệt tình chào hỏi vào camera.
“Chào mọi người ạ, tôi là chủ quán lẩu cá này, chào mừng mọi người đến thưởng thức.”
“Gần đây quán đang có chương trình khuyến mãi, giảm giá 30% toàn bộ hóa đơn đấy ạ.”
Không ngờ tới phản ứng của tôi, Đường Tiểu Cúc vội vàng che camera lại.
“Cô có thấy rẻ tiền không hả, còn muốn dựa hơi tôi để quảng cáo!”
Tôi nắm lấy tay bà ta, không cho bà ta thu điện thoại về.
Lớn tiếng gào lên.
“Đúng rồi, ngày mai livestream của quán chúng tôi có chương trình m/ua chung, mọi người nhớ đón xem nhé.”
“Vừa hay, để giải quyết dứt điểm những chuyện gần đây.”
Đường Tiểu Cúc gi/ật lại điện thoại, vội vàng tắt livestream.
Nghiến răng nghiến lợi.
“Cô đúng là mặt dày thật đấy!”
Bà ta còn muốn ch/ửi tiếp, Phó Hào kéo kéo vạt áo bà ta.
Đường Tiểu Cúc sững sờ, cười khẩy một tiếng.
“Hôm nay tôi đến là có việc khác.”
“Cô cũng biết chuyện em gái mình rồi chứ? Con trai tôi đã đến chỗ giáo viên của nó để dạm ngõ rồi, nhà cô mau chuẩn bị năm mươi vạn tệ để tổ chức đám cưới đi, con trai tôi còn bận thi công chức không có thời gian chuẩn bị đâu.”
“Còn tiền cổ tức nữa, cũng không được thiếu, mỗi tháng năm vạn, chúng ta mỗi bên lùi một bước, coi như cô ủng hộ cho em rể tương lai.”
“Cô cũng biết đấy, con gái mà mất danh dự rồi thì chẳng người đàn ông nào cần nữa đâu.”
Tôi lại một lần nữa bị sốc bởi những lời bà ta nói.
Đường Tiểu Cúc đầu đ/ộc ao cá của bố mẹ tôi, sai con trai đến trường tung tin đồn nhảm về em gái tôi.
Giờ lại còn muốn cư/ớp không, vừa đòi tiền vừa đòi người.
Con trai bà ta, một kẻ bỏ học từ cấp hai, ba mươi tuổi đầu chưa có việc làm, chỉ biết ở nhà chơi game, mà muốn cưới em gái tôi, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Tôi tức đến bật cười, mặt lạnh tanh.
Lần này tôi không nhịn nữa, trực tiếp đáp trả thẳng thừng.
“Nhà bà lúc sinh ra có phải dùng cửa kẹp vào đầu con cái không? Sao đứa nào đứa nấy n/ão cũng không bình thường thế?”
“Tôi nói khó nghe đấy, loại đàn ông như con trai bà, một con chó bên đường còn chê, bà dựa vào đâu mà đòi cưới em gái tôi?”
“Còn bà, người làm mẹ như bà, không tự biết con trai mình thất bại thế nào à?”
“Ồ, cũng đúng, n/ão bà cũng hỏng rồi, nên mới lấy tiền của người khác làm của mình.”
“Chuyện trên trời dưới đất bà cũng quản, đến việc người ta thuê cửa hàng bà cũng quản, có thời gian đó chi bằng quản lại con trai bà đi, đừng đi hại con gái nhà người ta nữa.”
Ở quán, tôi rất ít khi nổi gi/ận.
Ngoài những lúc cần thiết lập uy tín, tôi mới lớn tiếng vài lần.
Những lúc khác đều rất hòa nhã.
Có lẽ hình tượng dễ tính của tôi đã ăn sâu vào lòng người, khiến Đường Tiểu Cúc tưởng tôi là kẻ dễ b/ắt n/ạt.
Bà ta sững sờ một lúc, phải đợi đến khi con trai Phó Hào kéo áo nhắc nhở mới phản ứng lại.
Đường Tiểu Cúc gào lên chói tai, làm đ/au cả màng nhĩ tôi.
“Cô nói cái gì? Con trai tôi là loại người làm quan đấy! Cô dựa vào đâu mà nói nó không xứng!”
“Tôi đã cho cô cơ hội rồi, để con trai tôi cưới em gái cô, tôi sẽ quay lại làm việc, quán của cô mới mở tiếp được.”
“Tôi đã nói rồi, tôi là trụ cột, là mạch m/áu của quán, không có tôi mà giờ kinh doanh thê thảm thế này, cô không sốt ruột à?”
Tôi xoa xoa tai, cười khẩy, khoanh tay trước ngựk.
“Tôi sốt ruột cái gì? Người làm chuyện x/ấu đâu phải là tôi, người gặp quả báo cũng sẽ không phải là tôi.”
“Chẳng phải tôi đã nói ngày mai sẽ phản hồi về những chuyện gần đây sao?”
“Dì Đường, dì đừng vội, ngày mai còn có người đợi dì đấy.”
Tôi thu lại nụ cười, lạnh lùng nhìn hai người trước mặt.
“Tiểu Tuyết, trong quán có rác, quét ra ngoài đi đừng để ảnh hưởng khách dùng bữa.”
Tiểu Tuyết đáp một tiếng, cầm cây chổi lớn quét vào chân Đường Tiểu Cúc.
Đường Tiểu Cúc nghiến răng, đ/ập mạnh vào lưng con trai.
“Sao mày không giúp mẹ mày nói câu nào! Đồ vô dụng!”
Phó Hào ấp úng đáp lại, bị Tiểu Tuyết dùng chổi quét trúng mặt.
Tiểu Tuyết che miệng giả vờ ngạc nhiên.
“Ôi xin lỗi nhé, nhìn nhầm cậu thành con cá ch*t, thật xin lỗi nha.”
Đường Tiểu Cúc tức đến phát đi/ên, Phó Hào không hé răng nửa lời, lủi thủi theo bà ta rời đi.
Thu hồi nụ cười xem kịch, tôi trầm mặt xuống.
Ngồi vào quầy thu ngân, mở camera giám sát.
Thu thập bằng chứng xong, tôi gọi điện cho mẹ.
Sau đó lại nhắn tin cho em gái.
Vì chuyện của Phó Hào, em gái tôi không muốn ở lại trường chịu đựng ánh mắt kỳ thị nữa.
Nó đã xin nghỉ vài ngày về nhà nghỉ ngơi.
Chuẩn bị xong xuôi mọi việc, tôi mặc tạp dề vào.
Đi về phía nhà bếp.
Tiếp tục làm cá.
Vì Đường Tiểu Cúc đã muốn dùng mạng xã hội để h/ủy ho/ại quán và gia đình tôi.
Chương 20
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook