Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ảnh nền màn hình là ảnh chụp chung của tôi và Trần Uẩn.
Lật xuống cuối album ảnh, là một tấm hình mà bao năm qua tôi vẫn không nỡ xóa.
Đó là tấm hình tôi lén chụp vào sinh nhật mười tám tuổi của anh.
Anh đang đối diện với chiếc bánh kem để ước nguyện.
Bên tai dường như vẫn còn văng vẳng giọng nói đầy ý cười của anh lúc đó.
Anh nói, muốn thi cùng trường đại học với Lục Niệm.
Nói xong, anh ngẩng đầu nhìn tôi.
"Lục Niệm, được không?"
Tôi ngẩn người, đáp: "Được chứ, giữ lời nhé."
Anh thổi tắt nến.
Khi đó, tôi vẫn còn bướng bỉnh và ngây thơ cho rằng, chúng tôi sẽ bên nhau cả đời.
Đầu ngón tay lướt qua màn hình, chọn góc trên bên phải.
Xóa.
...
Một đêm trôi qua.
Tất cả mọi thứ trong điện thoại đã được xóa sạch sẽ.
Ánh nắng theo ô cửa sổ lan dần đến tận chân.
Trên điện thoại nhảy ra tin nhắn cuối cùng.
"Vui lòng x/ác nhận bạn muốn thực hiện định dạng (format)."
X/ác nhận.
Tôi đang ở quán cà phê, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
Một làn hương hoa bỗng vấn vương nơi chóp mũi.
Tôi gần như theo phản xạ mở bừng mắt, quả nhiên nhìn thấy Trần Uẩn.
Anh cười: "Sao lại buồn ngủ đến mức này?"
Tôi có chút mơ màng.
Anh đi vòng vào quầy, rửa sạch tay, mở máy xay hạt cà phê.
Tôi chống cằm nhìn bên cạnh, đợi anh đưa ly cà phê đã pha xong cho mình.
"Không lấy tiền đâu nhé." Tôi uể oải nhận lấy, nhấp một ngụm.
Vị không tệ.
Anh ngồi xuống cạnh tôi, cũng bắt chước dáng vẻ chống cằm của tôi, nghiêng mặt nhìn tôi.
"Công ty mẹ anh gần đây có một dự án thuê ngoài, cần làm phân tích dữ liệu thương mại, em có hứng thú không?"
Tôi mở mắt ra một chút, nheo nheo nhìn ly cà phê một lúc.
Buồn ngủ lên tiếng: "Thôi bỏ đi, tôi hết thời gian rồi."
Anh nói: "Hiện tại vẫn đang trong giai đoạn tìm ki/ếm đối tác đàm phán hợp đồng, khởi động chính thức chắc là tháng sau, trọn gói hai trăm nghìn."
"Nếu em không hài lòng thì có thể bàn bạc lại."
Tôi ngáp một cái, ngồi thẳng dậy nhìn anh.
"Trần Uẩn, cuối tháng này tôi đi rồi."
Anh sững người: "Đi? Đi đâu?"
"Quốc gia G, tôi nhận được thư mời nhập học của MST."
"Tiếp tục đi học thạc sĩ."
Đường cong trên môi Trần Uẩn cứng đờ, rồi từ từ rơi xuống.
Như thể mất đi cơ chế phản ứng, phải mất một lúc lâu anh mới mấp máy môi, khó nhọc cất lời: "Không sao, anh có thể, anh có thể đợi em."
Tôi cười cong cả mắt.
"Nói nhảm gì đấy."
"Hồi chúng ta yêu nhau còn chẳng giữ nổi tình yêu xa, huống chi là bây giờ."
Sắc mặt anh khó coi, hoảng hốt vươn tay về phía tôi.
Tôi tránh né, thuận đà vỗ một cái vào cánh tay anh, gạt ra.
"Không phải, lúc đó anh không nên... anh không biết lúc đó em... còn cả Thẩm An nữa, anh không..."
"Được rồi được rồi." Tôi ngắt lời những lời lảm nhảm như hệ thống ngôn ngữ bị hỏng của anh, "Tôi biết anh định nói gì."
"Tôi đã nói rồi, chuyện quá khứ đều là quá khứ. Tôi không hề đang cố tỏ ra mạnh mẽ đâu, tôi nghiêm túc đấy."
"Tôi cũng biết, lúc đó tôi đúng là khá đáng gh/ét, bị mắc kẹt trong chút không cam tâm của chính mình, chuyện gì cũng lằng nhằng, bao nhiêu tính x/ấu đều trút hết lên người anh." Nói đến đây, tôi chậc lưỡi, "Tất nhiên, anh còn quá đáng hơn, chưa bao giờ đứng về phía tôi mà toàn đứng về phía người ngoài, cứ cao cao tại thượng, không chịu cúi đầu nhìn xem tôi đang khốn đốn thế nào."
"Thực sự không phải một người bạn trai đủ tiêu chuẩn."
"Xét ở góc độ nào đó, còn chẳng bằng Tống Khởi Hàn."
"Tiểu Niệm..." Giọng anh càng hoảng lo/ạn hơn, tôi đoán dù thị trường chứng khoán có xanh mướt thì anh cũng không lộ ra biểu cảm như thế này.
Tôi giơ tay lên đặt bên môi: "Suỵt, nghe tôi nói trước đã."
Anh lập tức c/âm nín, sắc mặt tái nhợt nhìn tôi.
"Còn về Thẩm An, cái tên đó đã quá xa xôi rồi. Ừm... mặc dù nhắc đến cái tên này vẫn thấy gh/ét, nhưng từ rất lâu rất lâu về trước, tôi đã chẳng còn bận tâm đến người này nữa, cô ta với tôi chẳng có liên quan gì cả."
Những người tôi "bận tâm", tôi đều đã giải quyết xong.
Ví dụ như người cậu đáng gh/ét hơn. Năm ngoái vì tham ô tiền công trình nên bị tòa án định tội danh chiếm đoạt tài sản, lĩnh án mười năm. Tất nhiên, tài liệu tố cáo là do tôi nộp.
Tôi cúi đầu, xoa xoa lòng bàn tay.
Cười nhẹ.
"Thực ra người anh thích, là Lục Niệm lợi hại, kiêu ngạo, thậm chí có chút ngang ngược kia."
"Là Lục Niệm của thời trung học."
"Tôi cũng rất thích cô ấy, nhưng cô ấy đã trải qua rất nhiều rất nhiều chuyện, đã trưởng thành rồi."
Trần Uẩn nghiến ch/ặt răng, hốc mắt đỏ hoe.
Đột nhiên lao tới, ôm ch/ặt lấy tôi.
Cái kiểu ch*t cũng không chịu buông tay.
"Tiểu Niệm... anh thích em. Anh thích em. Anh yêu em. Anh yêu em..." Anh lặp đi lặp lại.
Sự ẩm ướt thấm đẫm vai áo tôi.
Tôi vỗ vỗ lưng anh: "Được rồi, A Uẩn, đến lúc phải nói lời tạm biệt rồi."
Hai năm sau khi tốt nghiệp, tôi không ngừng học tập, cũng luôn tiết kiệm tiền.
Mao Mao nói tôi đúng là người thép, từ lúc đi học đã mạnh mẽ như vậy, giờ vẫn thế.
"Đúng vậy, tôi luôn là người mạnh mẽ như thế mà." Tôi vươn vai, lắc lư cái đầu, nhướng mày, "Luôn mạnh mẽ, luôn nỗ lực."
"Hơn nữa, tôi cảm thấy tự hào về điều đó!" Tôi cười ngạo nghễ hai tiếng.
Mao Mao vò một nắm giấy ném vào người tôi: "Đắc ý quá nhỉ!"
Từ hơn nửa năm trước, tôi đã quyết định sẽ đi.
Ngoài Mao Mao ra, tôi không nói cho ai biết cả.
Chương 20
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook