Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Không có chúng spoil nội dung, tôi đến ch*t cũng không biết lý do tại sao mình ch*t nữa!
“Em sao vậy?”
Thương Liễm Chu đang ngồi đối diện dừng động tác uống sữa lại.
Tôi đang hoảng lo/ạn.
Buột miệng nói: “Không có gì, chỉ là thấy nên đổi điện thoại thôi, pin này chán quá, hôm qua trước khi ngủ sạc đầy ắp, thế mà một đêm đã tiêu tốn hết hai phần ba rồi.”
Tâm trí tôi để tận đâu đâu, cứ thẫn thờ gặm bánh bao th!t, không hề để ý rằng sau khi nói câu này, người đàn ông đối diện chột dạ cúi đầu.
Tôi phải đi làm cho tử tế, còn liên quan đến tiền chuyên cần của tôi nữa.
Thương Liễm Chu tiễn tôi đến cửa, không nhịn được hỏi: “Lương tháng của em bao nhiêu?”
Tôi giơ tám ngón tay.
Hắn thở phào nhẹ nhõm: “Vậy cũng tốt, tám trăm nghìn, bận rộn chút cũng là chuyện bình thường.”
...
Tôi c/âm nín.
Đối diện với cái nhìn đầy sát khí của tôi, người nào đó khó hiểu nhướn mày: “Lẽ nào tôi đoán ít quá? Tám triệu?”
Tôi không muốn nói chuyện với hắn.
Giờ phút này, gh/ét hắn lắm!
Đến tận trưa, tôi vẫn không nói một lời nào với Thương Liễm Chu.
Lễ tân gọi điện cho tôi, bảo chồng tôi đến đưa cơm trưa.
Các đồng nghiệp bên cạnh đồng loạt nhìn sang.
Tôi cười ngượng ngùng: “Đùa thôi, em vẫn còn đ/ộc thân.”
Khi đứng trong thang máy, tôi nhắn tin cho bạn thân.
“Lại nữa à, lần trước cậu dùng chiêu này rồi.”
“Cái gì???”
“Không phải cậu làm à?”
“Tớ làm gì cơ?”
Tôi cau mày: “Không phải cậu đến công ty tớ đưa cơm, còn nói dối là chồng tớ à?”
Bạn thân kêu oan.
“Tớ còn đang bận canh chừng chồng tớ và con tiểu tam của hắn đây, hơn nữa, chẳng phải cậu nói mình đi công tác sao? Với lại, tớ rảnh rỗi đến thế à?”
Có.
Bỏ qua chuyện lần trước không nói, ngày 520, người phụ nữ này đặt trà sữa cho tôi, ghi chú viết: Chị dâu, đây là lần cuối cùng đặt món trà sữa chị thích nhất, sau này mỗi người quay về với gia đình nhé, những ngày lén lút bên nhau rất kí/ch th/ích, cũng rất hạnh phúc.
Lúc đó suýt chút nữa tôi nổi tiếng khắp công ty.
Không phải cậu ấy thì là ai?
Lẽ nào là bạn trai cũ?
Tôi vội vàng đứng khựng lại, quay ngược trở về văn phòng, lấy ra món bảo bối hộ thân của mình.
Đồng nghiệp ngạc nhiên.
“Cậu cầm chùy gai làm gì thế?”
Tôi vung vẩy thuần thục: “Đi đá/nh chó!”
Sau khi hậm hực xuống đến tầng một, lễ tân tốt bụng chỉ tay, tôi nhìn theo hướng đó.
Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên nhận thức sâu sắc rằng:
Trai đẹp và đại mỹ nam là hai khái niệm khác nhau.
Trai đẹp cần sự hỗ trợ của kiểu tóc, trang phục vân vân mới trở nên hoàn mỹ.
Nhưng đại mỹ nam thì chỉ cần một cái gáy thôi, bạn cũng đã cảm thấy chính diện của người này chắc chắn không phải dạng vừa.
Thương Liễm Chu chính là kiểu người thứ hai.
“Sao anh lại đến đây?”
Hắn quay đầu lại, mỉm cười: “Đến đưa cơm cho em.”
Sau đó nhìn thấy thứ trong tay tôi.
“Ăn cơm... em cầm hung khí làm gì?”
Tôi không đổi sắc mặt tiến lại gần: “đá/nh muỗi thôi.”
...
Không đúng.
“Sao anh biết em làm việc ở đây?”
Tôi cảnh giác hỏi.
Thương Liễm Chu chậm rãi thu hồi ánh mắt đặt trên mặt tôi, bình thản đáp: “Ở nhà thấy thẻ nhân viên của em.”
Ồ.
Vậy thì giải thích được rồi.
Nếu không tôi còn tưởng hắn đã khôi phục trí nhớ, thuê người điều tra tôi rồi chứ.
Tôi đột nhiên nghĩ đến gì đó, nói năng ấp úng: “Sao... sao anh lại nói với lễ tân là chồng em?”
Người đàn ông im lặng một thoáng.
“Bảo vệ nói chỉ có người nhà mới được vào.”
“Vậy anh có thể nói là bạn trai mà.”
Hắn đáp một cách đương nhiên: “Quên mất.”
Nói thế nghe cũng chẳng sai.
Thương Liễm Chu đưa tôi ra ngoài ăn.
Một nhà hàng rất cao cấp.
Tôi nhắc nhở: “Anh có tiền không đấy?”
Hắn gật đầu: “Có một chút.”
Do dự một lúc, hắn lại nói: “Nhưng không nhiều, chỉ đủ cho bữa này thôi.”
Đã bảo mà, nếu hắn thực sự nhớ mình là người giàu, thì ngày khôi phục trí nhớ không còn xa nữa.
Cũng may.
Tôi liếc nhìn thực đơn, thì thầm: “Hay là đổi quán khác đi?”
Thương Liễm Chu bảo không sao.
Thản nhiên nói: “Anh có phiếu giảm giá, được giảm 50% đấy.”
Tôi là dân quê, không hề biết nhà hàng năm sao lại có cả phiếu giảm giá.
Người phục vụ bên cạnh đang cố giữ vẻ bình tĩnh lén nhìn hắn một cái.
Sau khi cầm thực đơn đi ra ngoài, người phục vụ bước đi vội vã, đ/âm sầm vào quản lý.
Quản lý thấp giọng khiển trách cậu ta không có quy tắc.
“Xảy ra chuyện gì mà kích động thế?!”
Người phục vụ sợ hãi nói: “Ông chủ đến rồi.”
Quản lý trợn mắt, sợ đến mức không dám thở mạnh.
“Hắn có nói gì không?”
Người phục vụ nhỏ giọng: “Chỉ bảo tôi đừng làm ầm ĩ lên.”
Quản lý hơi khó hiểu: “Tại sao chứ?”
Nhớ lại cảnh tượng vừa thấy.
Người phục vụ mạnh dạn đoán: “Ông chủ chúng ta hình như đang chơi trò nhập vai yêu đương thì phải.”
Quản lý nghe xong chỉ muốn cười, quá hoang đường.
“Tôi quen ông chủ bao nhiêu năm rồi, cái loại người không tim không phổi như hắn mà biết yêu à? Ch/ém gió à!”
Có sự an phận của đêm hôm trước, lần ngủ chung thứ hai tôi không còn bài xích nhiều như vậy nữa.
Chỉ là không quen với những ngày thiếu dòng bình luận.
Không biết có phải do tôi ảo giác hay không.
Tôi cảm thấy Thương Liễm Chu có vài thay đổi nhỏ.
Vì câu nói “đi ăn ngoài đắt quá” của tôi, hắn bắt đầu học nấu ăn.
Chương 7
Chương 15
Chương 5
Chương 9
Chương 12
Chương 28
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook