Bạn cùng phòng lấy trộm đồ của tôi để giúp người khác

"Có muốn thử một chút không?" Tôi mỉm cười đưa cho Dương Giai ở bên cạnh dùng thử. Cô ta không đợi nổi liền lấy một ít, những người xung quanh bước tới, nhìn qua cánh cửa tôi đang mở thấy rõ những món đồ chăm sóc da phong phú trên bàn, ai nấy đều trầm trồ kinh ngạc.

Tôi bảo họ cứ tự nhiên dùng thử.

Tôi liếc nhìn Lưu Như ở bên cạnh, nhưng bất ngờ phát hiện biểu cảm của cô ta trở nên đ/au lòng, rưng rưng nước mắt chỉ trích tôi:

"Tình Tình, mình cho cậu mượn đồ xem qua, cậu dùng cũng không sao, nhưng sao cậu có thể nói đây là của cậu chứ?"

2.

Lời vừa nói ra, những người vừa nãy còn đang hào hứng thử mỹ phẩm liền nhìn chúng tôi với vẻ nghi hoặc.

Lưu Như lau nước mắt, khóc lóc kể lể: "Đây là những thứ mẹ mình vì muốn mình không bị phân biệt đối xử ở trường nên đã đặc biệt bỏ ra một khoản tiết kiệm lớn để mình dùng làm bộ mặt, không bị người ta xem thường."

Cô ta đẫm lệ c/ầu x/in tôi: "Nếu Tình Tình thích, cậu lấy vài món là được rồi, còn lại mình thực sự không nỡ."

Tôi cạn lời, loại chuyện này mà cũng có người tin sao? Nhưng không ngờ lại thật sự có người thương cảm cho cô ta, xúm lại an ủi, rồi quay sang chỉ trích tôi:

"Lấy của người làm phúc, Chu Tình, cậu giỏi thật đấy!"

Tôi liếc nhìn một cái cũng hiểu sơ qua, những người đứng cạnh Lưu Như chính là những kẻ từng nhiều lần nhận được sự giúp đỡ của cô ta. Dưới vầng hào quang "người tốt", chẳng trách họ lại tin tưởng Lưu Như đến thế.

Nhưng bây giờ chưa phải lúc Lưu Như chỉ cần nói một câu là có vô số người ủng hộ.

Tôi nhún vai: "Cậu nói đây là của cậu thì phải có bằng chứng. Một chiếc áo của tôi đã vài nghìn tệ, còn cả bộ của cậu tính hết ra cũng chỉ vài trăm, vậy mà lại m/ua được đống mỹ phẩm trị giá hàng chục nghìn tệ. Cậu nghĩ mọi người là kẻ ngốc sao?"

Vậy mà thật sự có kẻ ngốc, chính là Dương Giai, người kiếp trước đã lấy kem chống nắng của tôi:

"Tiểu Như đã nói đây là mẹ cậu ấy tiết kiệm tiền m/ua cho cậu ấy để làm bộ mặt rồi mà."

"Vậy thì bảo cô ta đưa hóa đơn ra!" Tôi lạnh lùng nói.

Kiếp trước đều là tôi phải đi chứng minh, nay đổi lại là phía đối phương, nhưng Lưu Như chỉ biết khóc. Dương Giai vừa định mở miệng giải thích, tôi đã c/ắt ngang:

"Chẳng lẽ lại nói mẹ cô ta vì muốn m/ua đồ rẻ nên không lấy hóa đơn? Hay là cậu xem thử đây là thương hiệu gì đi, mẹ cô ta đến tên còn chẳng nhận ra, vậy mà may mắn m/ua được toàn hàng chính hãng sao?"

Những nữ sinh chưa từng được Lưu Như giúp đỡ đứng về phía tôi cũng nhíu mày chất vấn: "Nếu là mẹ cậu m/ua, vậy nói xem bà ấy đã bỏ ra bao nhiêu tiền?"

Lưu Như tỏ vẻ tủi thân, như thể bị b/ắt n/ạt, giọng lí nhí: "Nhưng mà, Tình Tình, cậu nói đây là của cậu, thì cậu cũng phải đưa ra bằng chứng chứ."

Tôi xoay xoay chai kem chống nắng trong tay, cười nhạt: "Rốt cuộc từ khi nào mà đồ của chính mình cũng cần phải chứng minh là của mình vậy? Thế sao cậu không chứng minh xem cậu có phải là Lưu Như không?"

Xung quanh vang lên tiếng cười nhạo, sắc mặt Lưu Như thay đổi, màn kịch khóc lóc giả tạo suýt chút nữa không duy trì nổi.

"Ở đây tụ tập đông người làm gì thế?"

Ngày mai là bắt đầu quân sự, giáo viên hướng dẫn đến xem nhân sự đã đầy đủ chưa. Dương Giai thấy vậy liền sáng mắt, lập tức thêm mắm dặm muối kể lại sự việc cho giáo viên, những người đứng về phía tôi cũng tranh cãi với Dương Giai.

Giáo viên hướng dẫn đương nhiên tin tưởng Lưu Như, dù sao đó cũng là cô học trò tốt bụng, vừa khai giảng đã m/ua th/uốc chống say nắng cho người khác, hành lý của mình mất cũng không bận tâm, thậm chí vì quá nóng mà ngất xỉu, tỉnh lại việc đầu tiên là hỏi thăm tình hình của người bị say nắng.

Nhưng ông ta không hề nghĩ tới, nơi tiếp đón tân sinh viên cách cửa hàng gần một cây số, chỉ vài phút đã m/ua được th/uốc, sợ rằng không phải lấy từ tay người khác rồi tự nhận là mình vất vả để giáo viên thương xót cô ta sao.

Giáo viên hướng dẫn vẫn như kiếp trước, dù tình thế rõ ràng nghiêng về phía tôi nhưng vẫn hỏi lại tôi một câu:

"Đã nói những thứ này là của em, vậy hãy đưa ra bằng chứng đi."

Tôi nhìn Lưu Như, ánh mắt cô ta lộ vẻ đắc ý, rõ ràng tự tin rằng tôi không thể đưa ra được.

Trong lòng tôi hơi lạnh toát, cái vầng hào quang "người tốt" này quá lỗi, chỉ cần từng nhận sự giúp đỡ của cô ta là sẽ tin tưởng vô điều kiện, tuyệt đối không được để cô ta phát triển thêm.

Kiếp trước chỉ có một chai kem chống nắng, dù đưa ra bằng chứng đối phương hoàn toàn có thể nói là cô ta m/ua loại tương tự, nhưng giờ thì khác, mọi người đều thấy những món mỹ phẩm khác, nhiều loại như vậy Lưu Như không thể nào tình cờ m/ua được y hệt được.

Tôi trực tiếp mở trang m/ua hàng của chị họ cho họ xem, đồng thời gọi điện cho chị để x/ác nhận.

"Đây là Tần Tần Order, chuyên m/ua hàng xa xỉ từ nước ngoài, hóa ra là cửa hàng của chị họ cậu sao?"

Mọi người xung quanh ồ lên, nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng m/ộ. Giọng chị họ truyền tới từ đầu dây bên kia, x/ác nhận với giáo viên những món đồ đó đều qua tay chị, từng món khớp với danh mục. Lưu Như nghe xong mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

Những ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía cô ta, Lưu Như không cam lòng, nhưng chỉ có thể khóc lóc xin lỗi. Giáo viên hướng dẫn vốn có thiện cảm với cô ta, thấy cũng không có tổn thất gì nên chỉ trách m/ắng qua loa rồi cho qua chuyện.

Kiếp trước sau khi tôi bị vu khống, cô ta hào phóng nói không sao cả khiến mọi người khen ngợi cô ta tốt bụng, danh tiếng vang xa. Còn bây giờ, cô ta bị các nữ sinh trong lớp xa lánh, vì chẳng ai muốn có một ngày mình lại phải đi chứng minh đồ của mình có phải là của mình hay không.

Danh sách chương

4 chương
07/09/2026 10:43
0
07/09/2026 10:43
0
07/09/2026 15:16
0
07/09/2026 15:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Nàng thổi gió nam thành tuyết

Chương 18

11 phút

Nặng 90kg, tôi là ca sĩ đỉnh lưu bí ẩn nhất mạng xã hội

Chương 9

17 phút

Sau khi bị náo tân hôn, người bạn thân 'trà xanh' của bạn trai đã ra tay

Chương 9

19 phút

Em chồng nhốt tôi ngoài mưa cả đêm, cả nhà không ai đoái hoài, tôi run cầm cập nhắn một tin, hôm sau vị hôn phu làm ở tập đoàn 500 mạnh của cô ta bị đuổi việc ngay lập tức!

Chương 14

21 phút

Con gái thi đại học được 7 điểm, tôi bán nhà bỏ đi ngay lập tức

Chương 7

23 phút

Sau khi quỳ ăn trôi nước, tôi khiến gã tra nam phá sản

Chương 22

26 phút

Rút lại lệnh chuyển tiền, tận hưởng cuộc sống hạnh phúc

Chương 20

30 phút

Bạn cùng phòng lấy trộm đồ của tôi để giúp người khác

Chương 9

36 phút
Bình luận
Báo chương xấu