Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/09/2026 15:14
Tôi hy vọng anh có thể buông bỏ quá khứ, sống thật tốt. Cũng chúc anh tìm được người thực sự phù hợp với mình." Nói xong, tôi quay người định rời đi.
"Vãn Tình!" Anh gọi tôi từ phía sau, giọng đầy tuyệt vọng. "Em thật sự không thể tha thứ cho anh sao?"
Tôi dừng bước, không ngoảnh đầu lại: "Không phải là không thể tha thứ, mà là không cần thiết nữa." Tôi khẽ nói, giọng nói tan vào trong gió.
"Lục Tinh Thần, chúng ta hãy sống tốt cuộc đời của riêng mình đi."
Sau đó tôi bước đi, không hề ngoảnh lại. Phía sau lưng vang lên tiếng anh, nghẹn ngào. Nhưng tôi không quay đầu. Bởi vì tôi biết, nếu tôi quay lại, lòng tôi sẽ mềm yếu. Mà tôi thì không muốn mềm yếu thêm một lần nào nữa.
Tôi bước đi bên bờ sông, ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của tôi trên mặt đất. Gió thu thổi qua, cuốn đi vài sợi tóc. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương vị của sự tự do. Con đường phía trước còn rất dài. Nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Bởi vì lần này, cuối cùng tôi đã học được cách sống vì chính bản thân mình.
[Hết toàn văn]
Chương 20
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook