Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nghe xong yêu cầu của tôi, đối phương im lặng hồi lâu rồi cuối cùng cũng đồng ý.
Có lẽ anh ta coi tôi là một tiểu thư giàu có rảnh rỗi đến tìm trò tiêu khiển, nhưng tôi không bận tâm.
Sau khi ngày tận thế ập đến, ai nấy đều chỉ lo giữ mạng, chẳng ai còn hơi sức đâu mà để ý đến những chuyện vụn vặt này.
Giải quyết xong kế hoạch sinh tồn, tôi mới có thể rảnh tay đối phó với vợ chồng nhà họ Thẩm.
Suy tính một hồi, tôi gọi điện cho Thẩm Lâm Phong.
"Bố, con sẽ đến b/ệnh viện thăm mẹ ngay đây."
"Con đừng vội, Thư Vũ cầu được lá bùa bình an cho mẹ con nhưng để quên ở nhà rồi, con về nhà lấy giúp mẹ trước đã."
"Vâng."
Kiếp trước, tôi cũng bị lừa về nhà như thế, họ đã sớm bày sẵn một vở kịch lớn chờ tôi.
Tôi giả vờ như không biết gì mà trở về nhà, dọc đường đi mọi thứ vẫn bình thường, cho đến khi tôi chuẩn bị ra cửa.
Dưới lầu bỗng chốc hỗn lo/ạn, tiếng khóc than, tiếng gào thét, tiếng cầu c/ứu vang lên liên hồi.
Tôi bước ra ban công nhìn xuống, trong khu chung cư đã đầy rẫy zombie, đâu đâu cũng thấy m/áu me và x/ác ch*t.
Tôi bấm máy gọi cho Thẩm Lâm Phong, giọng r/un r/ẩy.
"Bố, trong khu nhà có zombie, con không dám ra ngoài."
Giọng Thẩm Lâm Phong nén sự vui mừng, cố tỏ vẻ gi/ận dữ quát tháo tôi.
"Mẹ mày đang nằm viện mà mày còn đùa kiểu đó à? Nếu mày thật sự không muốn đến thăm mẹ thì cứ coi như tao không có đứa con bất hiếu như mày, cũng không cần phải tìm cái lý do rẻ tiền như thế!"
Tôi uống ngụm nước cho nhuận giọng, rồi tiếp tục giải thích bằng giọng h/oảng s/ợ:
"Là thật đó bố, dưới lầu toàn là m/áu với người ch*t thôi. Con sợ lắm, bên chỗ bố thế nào rồi? Bố, mẹ và em vẫn an toàn chứ?"
"Thẩm Niệm Sanh, mày đúng là đồ vo/ng ơn bội nghĩa, uổng công tao và mẹ mày nuôi nấng bao năm nay. Giờ mày lớn rồi, cánh cứng rồi, mẹ mày nằm viện mà cũng không đổi được một lần đến thăm của mày!"
"Bố, con không lừa bố mà, sao bố cứ không tin con vậy!"
"Bớt nói nhảm đi, tao bảo Tinh Vũ đến đón mày rồi, nếu mày còn không đến thì đừng trách tao từ mặt con cái!"
Thẩm Lâm Phong gi/ận dữ cúp máy, tôi cũng ngồi trong nhà chờ Hoắc Tinh Vũ đến đón.
Kiếp trước, Hoắc Tinh Vũ quả nhiên đã đến. Họ thông đồng với nhau, để Hoắc Tinh Vũ diễn cảnh bị zombie gi*t ngay trước mặt tôi. Đợi đến khi tôi suy sụp gọi điện báo cho bố mẹ, hắn lại xuất hiện bình an vô sự bên cạnh họ.
Họ còn bật livestream, phát trực tiếp mọi phản ứng của tôi, khiến trong mắt mọi người, tôi trở thành kẻ bị t/âm th/ần. Sau đó, họ thuận nước đẩy thuyền tước đoạt thân phận người thừa kế nhà họ Thẩm của tôi rồi vứt bỏ.
Nhưng vốn dĩ tôi đâu phải con ruột của họ, việc họ đuổi tôi ra khỏi nhà cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ là trước khi ch*t, tôi đã tận tai nghe thấy Thẩm Lâm Phong gọi điện cho một kẻ nào đó nói rằng đã giải quyết xong tôi.
Vậy nên, việc tôi bị họ đẩy ra làm lá chắn cho zombie là có kẻ đứng sau gi/ật dây.
Nhưng lần này, chỉ cần Hoắc Tinh Vũ dám đến, tôi sẽ khiến kế hoạch của họ thất bại thảm hại, đồng thời lôi cổ kẻ thực sự đứng sau tính kế tôi ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, Hoắc Tinh Vũ lái xe đến thật. Nhìn khuôn mặt quen thuộc ấy, tim tôi thắt lại.
Kiếp trước, ngoài vợ chồng nhà họ Thẩm, vị hôn phu liên hôn thương mại này chính là người tôi cảm thấy gần gũi nhất.
Nhưng hắn cũng là một trong những kẻ đồng lõa hại tôi. Trong lòng hắn chỉ có Thẩm Thư Vũ, những lúc ở bên tôi chỉ là đang diễn kịch mà thôi.
Tiếng gõ cửa vang lên, giọng nói chân tình của Hoắc Tinh Vũ vọng vào từ bên ngoài.
"Sanh Sanh, em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Mở cửa cho anh xem nào."
"Tinh Vũ, anh có bị cắn không? Bên ngoài nguy hiểm thế, sao anh đến được đây?"
"Anh vốn định đến đón em đi b/ệnh viện, ai ngờ những gì em nói lại là thật. Sanh Sanh, em cứ ở đây cũng không an toàn đâu, lát nữa anh sẽ dụ lũ zombie dưới lầu đi, em nhân cơ hội chạy ra ngoài rồi hội hợp với chú dì nhé."
Tôi vội vàng hét lên phía sau cánh cửa:
"Vậy anh phải làm sao? Nguy hiểm quá, anh không được đi, mau vào đây trốn cùng đi."
Miệng thì hét vậy thôi, nhưng tôi không hề có ý định mở cửa.
Kiếp trước, nguồn lây nhiễm zombie đầu tiên chính là xuất hiện ở khu chung cư dưới lầu này.
Cũng may kiếp trước Hoắc Tinh Vũ gặp may, lúc xuống lầu không đụng phải zombie thật.
Nhưng lần này thì hắn không còn may mắn như vậy nữa rồi.
"Không sao đâu Sanh Sanh, chỉ cần em sống sót, anh làm gì cũng được."
Nói xong, tiếng bước chân dần xa.
Tôi đứng ở cửa sổ, chăm chú theo dõi hành động của Hoắc Tinh Vũ.
Quả nhiên, vừa xuống đến lầu hắn đã bắt đầu màn kịch của mình.
Một con zombie hóa trang kỹ xảo bất ngờ lao tới quật ngã hắn, sau vài tiếng gào thảm thiết, hắn nằm im bất động.
"Cái x/ác" mặc cho mấy con zombie khác lôi đi.
Nhưng tôi tinh mắt nhận ra ở góc khuất cách đó không xa, có một con zombie với đôi mắt đỏ ngầu đang đứng lạc lõng giữa đám đông.
"Xuất hiện rồi, nguồn lây nhiễm."
Tôi lập tức cầm chìa khóa xe chạy xuống lầu, lẻn vào gara lái xe ra ngoài, trực tiếp lao thẳng vào "đàn zombie".
Tôi cố tình lái xe đến gần chỗ Hoắc Tinh Vũ, hạ cửa kính xuống, giả vờ gào khóc đ/au đớn vài tiếng.
Chương 18
Chương 9
Chương 9
Chương 14
Chương 7
Chương 22
Chương 20
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook