Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng cửa phòng VIP mở toang, bên trong đã sớm không còn một bóng người.
Bạc Giang Nghiên ch*t lặng tại chỗ, mặt mày tái mét.
Anh ta nhìn chằm chằm vào Lâm Yểu, từng chữ một:
"Em trượt tay đến hai mươi sáu lần sao?"
Vở kịch hoang đường này khiến anh ta mất hết mặt mũi.
Bố mẹ anh ta thậm chí đã bỏ về ngay khi màn kịch bắt đầu.
Lâm Yểu tái nhợt, nước mắt lập tức rơi xuống, vô cùng ấm ức:
"Giang Nghiên, không phải như vậy, là chị gái gh/en tị với em, cố tình h/ãm h/ại em..."
Lâm Trạm chắn trước mặt con bé:
"Giang Nghiên, anh có thể làm chứng, đây là th/ủ đo/ạn Lâm Thiển dùng để trả th/ù Yểu Yểu."
"Đúng vậy!" Lâm Yểu như vớ được cọc, vội vàng nắm lấy cánh tay Bạc Giang Nghiên: "Giang Nghiên, anh tin em..."
Bạc Giang Nghiên nhìn hai người họ, giọng điệu lạnh băng:
"Lâm Yểu, em dùng điện thoại của anh để chặn Thiển Thiển, anh đã nói là không được phép đụng vào điện thoại của anh rồi."
"Nếu không phải vì sự cố nửa năm trước, anh đã không tổ chức đám cưới với em..."
Sự hoảng lo/ạn trên mặt Lâm Yểu không thể che giấu nổi, môi con bé trắng bệch:
"Giang Nghiên, em không cố ý."
Trong cơn cuống cuồ/ng, con bé nghiến răng nói: "Em... em, em có th/ai rồi, em mang trong mình giọt m/áu của anh!"
...
Tôi trực tiếp về nhà.
Mở cửa ra, căn phòng nào cũng có khóa.
Nơi này không giống một tổ ấm, mà giống một căn nhà trọ tập thể hơn.
Ngày nhỏ, đó là những chiếc khóa bình thường.
Họ muốn dùng khóa để ngăn tầm mắt tôi, đề phòng tôi dòm ngó.
Lớn lên, họ đổi hẳn sang khóa điện tử.
Ngày thay khóa, họ nhập vân tay của tất cả mọi người vào, trừ tôi ra.
Tôi đứng trước cửa phòng bố mẹ, thuần thục nhập ngày sinh của Lâm Yểu.
Mật khẩu của mỗi người họ đều là ngày sinh của Lâm Yểu.
Sổ hộ khẩu, quả nhiên nằm ngay trong ngăn kéo đầu giường của mẹ.
Bên trong còn có cả những món bảo bối mẹ trân quý.
Nhét đầy cả một ngăn kéo, ảnh gia đình bốn người họ, suốt hơn hai mươi năm.
Trong mỗi bức ảnh, bố mẹ, Lâm Trạm, Lâm Yểu đều tựa sát vào nhau.
Ai nấy đều mặc quần áo mới, cười rạng rỡ.
Nhưng họ sợ tôi gh/en tị nên dù chụp ảnh xong cũng chưa bao giờ dám treo ra ngoài.
Tôi nhìn vài giây, lòng không chút gợn sóng.
Điện thoại trong túi rung lên liên hồi, hết lần này đến lần khác.
Những tin nhắn từ số lạ không ngừng đổ về, chỉ trích tôi.
【Lâm Thiển, tại sao mày phải quay về! Mày không phá tan cái nhà này thì không cam tâm đúng không? Bây giờ Yểu Yểu bị người ta ch/ửi bới, mày hài lòng rồi chứ?】
【Lâm Thiển, rốt cuộc mày muốn làm gì? Lúc mày thi đỗ Thanh Bắc, mày không hề nói với gia đình! Bây giờ cánh cứng rồi, ở ngoài lăn lộn hoang dã rồi, nên dám về phá đám cưới của em gái mày à.】
【Bố mẹ nuôi mày lớn thế này, là để mày về hại Yểu Yểu đấy à? Tao thật không muốn có đứa em gái chỉ biết gh/en tị và trả th/ù như mày!】
【Chị ơi, bây giờ chị vui rồi chứ? Chị h/ủy ho/ại cả đời em rồi, chị hài lòng chưa? Có phải chị chỉ chờ ngày hôm nay không?】
Cuối cùng là giọng điệu của Bạc Giang Nghiên.
【Thiển Thiển, em đang ở đâu?】
【Anh không chặn em, là Lâm Yểu làm.】
【Ngoan, trả lời tin nhắn của anh đi, anh đồng ý ngày mai sẽ đi đăng ký kết hôn với em.】
Quá nhiều chuyện đã xảy ra.
Chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi, bố như già đi cả chục tuổi.
Lâm Yểu được Lâm Trạm ôm vào lòng che chở, h/ồn xiêu phách lạc.
Ngựk mẹ phập phồng dữ dội, nước mắt hòa lẫn với những lời nguyền rủa nghiến răng ken két không ngừng tuôn rơi.
Trở về nhà.
Thấy cửa phòng ngủ chính mở toang.
Sắc mặt mẹ thay đổi hẳn, lao vào phòng.
Vàng bạc, tiền nong chẳng mất thứ gì.
Bà lật tung tất cả ảnh gia đình ra, tìm ki/ếm không ngừng, nhưng mãi không thấy sổ hộ khẩu đâu.
"Chắc chắn là Lâm Thiển về rồi! Nó lấy sổ hộ khẩu đi rồi!"
"Lâm Thiển làm sao vào được phòng chúng ta, sao nó biết mật khẩu chứ?"
Bố thở dài thườn thượt, nhìn quanh căn nhà này.
Ông ngẩn người nhìn chằm chằm vào cánh cửa duy nhất không khóa.
Đưa tay nhẹ nhàng đẩy một cái.
Cửa phòng tôi mở ra.
Bên trong trống rỗng, chỉ cần liếc mắt là nhìn thấu.
Đặt trong đó vẫn là một chiếc giường trẻ con, hai mươi năm qua chưa từng thay đổi.
Cái bàn học cũng là đồ cũ của người họ hàng thải ra.
Ông nhớ mình từng lén lút nói với Thiển Thiển, đầy tự đắc:
"Bố đổi cho con cái bàn mới, không đổi cho Yểu Yểu đâu, con đừng có đi khoe nhé."
Lâm Thiển lúc đó cúi gằm mặt, ông không nhìn rõ biểu cảm của con bé.
Yết hầu ông khẽ động, quay đầu sang người mẹ đang gào thét:
"Phòng của Yểu Yểu đóng năm sáu cái tủ, nhét đầy ắp đồ."
"Mỗi năm họ hàng đến chơi, đều có thể chọn đồ cũ trong tủ quần áo của nó mang về."
"Thế mà phòng của Thiển Thiển, đến một cái tủ đựng đồ cũng không có."
Lòng mày mẹ nhíu ch/ặt lại, theo bản năng gắt gỏng phản bác:
"Thế thì trách ai? Nếu không phải nó gh/en tị với Yểu Yểu, thì những bộ quần áo Yểu Yểu không mặc nữa đương nhiên là cho nó rồi."
"Có ai bạc đãi nó đâu, vậy mà nó không nói một lời, chạy về phá đám cưới của Yểu Yểu!"
"Bây giờ Giang Nghiên cũng không biết đi đâu rồi..."
Dứt lời, Lâm Yểu nức nở:
"Chị ấy không lấy sổ hộ khẩu đi ép Giang Nghiên đăng ký kết hôn đấy chứ?"
"Nó dám! Tao đá/nh g/ãy chân nó!" Mẹ gào lên, "Tao gọi điện cho mẹ chồng nó ngay!"
"Chuyện nửa năm trước, nhà nó phải cho nhà mình một lời giải thích!"
Bố lại đột ngột c/ắt ngang lời mẹ:
Chương 11
Chương 8
Chương 10
Chương 13
Chương 7
Chương 10
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook