Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/09/2026 11:34
"Tao xem đứa khốn nào dám đụng đến con gái tao!"
Bố tôi đ/á văng cánh cửa gỗ, mắt trợn trừng đầy gi/ận dữ nhìn về phía bố Trần. Ông không nói một lời, lao thẳng tới đ/ấm đ/á ông ta túi bụi.
Cảnh sát ập vào nhanh chóng kiểm soát tình hình, phải mất mấy người mới kéo được bố tôi ra.
"Con gái, đừng sợ, bố đến rồi đây."
Mẹ loạng choạng chạy vào ôm lấy tôi, bà đã sợ đến phát khiếp. Không thốt nên lời, bà chỉ biết ôm ch/ặt lấy tôi.
Tôi thở phào một hơi.
"Là Trần Nhân bảo hai người b/ắt c/óc cháu đúng không?"
Bố mẹ Trần đang giãy giụa không ngừng bỗng khựng lại.
Trần Nhân đúng là cùng đường bí lối, muốn ép tôi rút đơn kiện.
Thế nhưng...
"Loại th/uốc mà Trần Nhân lén b/án không chỉ là th/uốc chống trầm cảm, trong đó còn có thành phần th/uốc ngủ và th/uốc an thần."
Đối diện với ánh mắt khó hiểu của họ, tôi đưa ra kết luận.
"Ở trong nước, việc lén lút m/ua b/án th/uốc kê đơn t/âm th/ần là vi phạm pháp luật hình sự."
Cho dù tôi có không truy c/ứu, cảnh sát cũng sẽ không tha cho cô ta.
Tại Trung Quốc, buôn b/án th/uốc kê đơn t/âm th/ần là trọng tội.
Bố mẹ Trần Nhân nghe hiểu rồi, tuyệt vọng ngã quỵ xuống đất.
Tôi được bố mẹ bảo vệ đưa đi.
Tôi nghỉ ngơi ở nhà một thời gian.
Bản án của Trần Nhân đã có.
Cố ý gi*t người, tội buôn b/án th/uốc t/âm th/ần, xúi giục phạm tội, tổng hợp các hình ph/ạt, cô ta bị tuyên án 5 năm 8 tháng tù giam, ph/ạt tiền 2.000 tệ.
Bố mẹ Trần Nhân bị tuyên ph/ạt 2 năm tù vì tội bắt giữ người trái pháp luật.
Nghe nói lúc Trần Nhân nghe tin mình phải ngồi tù, cô ta đã sợ đến mức tè ra quần tại chỗ.
Còn tôi, dưới sự đồng hành của bố mẹ, đã nhanh chóng bước ra khỏi bóng tối của kiếp trước, quay lại trường học tập bình thường.
Chỉ là lần này, tôi đã giấu th/uốc của mình kỹ hơn nhiều.
Chương 11
Chương 8
Chương 10
Chương 13
Chương 7
Chương 10
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook