Sau khi bà ngoại báo mộng đòi lại công bằng, những đồng nghiệp bắt nạt tôi đều chết hết

Sau khi nhà bị ch/áy, tôi tạm thời chuyển đến ký túc xá nhân viên.

Đêm hôm đó, tôi mơ thấy bà ngoại đã mất từ nhiều năm trước.

Tôi như thuở nhỏ, không chút phòng bị mà lao vào lòng bà:

"Bà ơi, con phải làm sao đây, nhà con bị ch/áy rồi, sửa sang lại tốn tận 20 vạn!"

Trong mơ, bà âu yếm vuốt ve khuôn mặt tôi:

"Ngoan, đừng sợ, bà có tiền, bà cho con."

Không ngờ ngày hôm sau, tôi nhận được điện thoại của người thân ở quê: Bà ngoại để lại cho tôi một khoản tiền.

Không thừa không thiếu, đúng tròn 20 vạn.

Kể từ đó, ngày nào tôi cũng mơ thấy bà.

Bà đáp ứng mọi yêu cầu của tôi, bất cứ thứ gì tôi muốn, đều trở thành hiện thực vào ngày hôm sau khi tỉnh dậy.

Tôi cứ ngỡ là bà ngoại linh thiêng phù hộ cho mình.

Cho đến khi một nữ đồng nghiệp trong công ty tung tin đồn nhảm về tôi, rêu rao khắp nơi rằng tôi có đời sống cá nhân hỗn lo/ạn, mắc chứng cuồ/ng d/âm.

Tôi tức gi/ận đi tranh cãi với cô ta, nhưng cô ta lại đẩy tôi ngã cầu thang khiến chân phải bị g/ãy.

Đêm đó, tôi lại mơ thấy bà ngoại, nước mắt giàn giụa lao vào lòng bà.

"Bà ơi, con Hồ Á Ni đó quá á/c đ/ộc, tại sao cô ta lại dám dựng chuyện con qu/an h/ệ bừa bãi với đàn ông!"

"Con đi tranh cãi với cô ta, cô ta còn đẩy con ngã cầu thang, loại người như vậy sao không ch*t quách đi cho rồi!"

Bà ngoại tức gi/ận đến nghiến răng ken két:

"Dám b/ắt n/ạt cháu gái của bà, bà sẽ cho nó không thấy được mặt trời ngày mai!"

Tôi không bận tâm, nào ngờ sáng hôm sau vừa ngủ dậy, nhóm chat công ty đã bùng n/ổ.

"Trời ơi! Tối qua Hồ Á Ni bị người ta ch/ém ch*t rồi!"

"Cảnh sát đến rồi, mọi người có biết là ai làm không?"

...

Tôi gi/ật mình, ngồi bật dậy khỏi giường.

Đầu óc n/ổ tung, trống rỗng.

Hồ Á Ni ch*t rồi?

Nhớ lại dáng vẻ bà ngoại nghiến răng ken két, âm trầm nói muốn Hồ Á Ni ch*t không toàn thây trong mơ.

Tôi vô thức cắn ch/ặt ngón tay.

Chuyện này sao có thể chứ?

Tôi chỉ mơ thấy bà nói sẽ giúp tôi dạy dỗ Hồ Á Ni, không lý nào lại thực sự có người ch*t được?

Trong nhóm chat đã lo/ạn cả lên:

"Điêu thế! B/éo, cậu không đùa đấy chứ? Đang yên đang lành, sao lại bị người ta ch/ém ch*t?"

B/éo lập tức đáp trả:

"Tôi ở cùng khu với Hồ Á Ni, tôi nói dối làm gì? Tôi tận mắt nhìn thấy x/ác cô ta được khiêng ra..."

Nói rồi, cậu ta gửi thẳng một bức ảnh qua.

Trong ảnh, cả người Hồ Á Ni m/áu me be bét, miệng bị c/ắt thành hình hoa thược dược đen.

Tôi sợ đến run b/ắn người, điện thoại suýt rơi xuống đất.

Hồ Á Ni thực sự đã ch*t rồi!

Tôi không kìm được lại nhớ đến giấc mơ hôm qua.

Trong mơ, bà ngoại dịu dàng lau nước mắt cho tôi, nhưng trong mắt lại thoáng qua vẻ hung á/c:

"Cháu gái ngoan, con yên tâm! Bà tuyệt đối không để bất cứ ai b/ắt n/ạt con!"

Tim tôi đ/ập lo/ạn xạ không ngừng.

Thời gian này, mỗi lần mơ thấy bà ngoại.

Thứ tôi muốn, luôn trở thành hiện thực vào ngày hôm sau.

Ví dụ như tiền sửa nhà, và cả tấm vé concert tôi mãi không săn được.

Nhưng bà đã mất bảy năm rồi,

Không lý nào bà nói trong mơ là sẽ đòi lại công bằng cho tôi, mà thực tế lại có người ch*t thật chứ?

Tôi tự nhủ với bản thân, tất cả chỉ là trùng hợp.

Sau khi trấn tĩnh lại, tôi khập khiễng chạy đến công ty.

Vừa bước đến cửa, giám đốc nhân sự anh Phó đã dẫn theo vài cảnh sát đi tới.

"Cô Thẩm, về chuyện của Hồ Á Ni, chúng tôi có vài tình tiết muốn tìm hiểu từ cô."

Tôi bỗng thấy hoảng lo/ạn: "Chuyện gì ạ?"

"Nghe nói mấy hôm trước, cô và Hồ Á Ni có xô xát ở công ty, cô có thể kể rõ tình hình cụ thể không?"

Mặt tôi đỏ bừng, bỗng chốc nóng nảy.

"Cô ta tung tin đồn nhảm về tôi, tôi chỉ tranh cãi với cô ta vài câu thôi!"

"Đội trưởng Cố, anh không định nghi ngờ tôi chứ?"

"Chân tôi bị g/ãy, mấy hôm nay toàn dưỡng thương trong ký túc xá, chưa từng bước ra khỏi cửa! Không tin anh có thể hỏi các đồng nghiệp khác!"

Các đồng nghiệp lần lượt làm chứng cho tôi.

Đội trưởng Cố kiểm tra camera thang máy, mấy ngày nay tôi quả thực không hề ra ngoài.

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, mỉm cười:

"Cô đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ hỏi theo lệ thôi."

"Chúng tôi phát hiện một dấu chân phải sau cửa nhà Hồ Á Ni, nghi ngờ hung thủ đã phục kích ở nhà cô ta từ lâu. Đợi cô ta về rồi mới tr/a t/ấn đến ch*t..."

Nghe vậy, các đồng nghiệp đồng loạt biện hộ cho tôi:

"Thế chẳng phải chứng tỏ hung thủ là người khác sao?"

"Tri Hạ đang bó bột chân phải, Hồ Á Ni vạm vỡ như thế, sao mà đá/nh lại cô ấy được?"

"Hơn nữa miệng lưỡi cô ta cay nghiệt lắm, ai biết được cô ta đắc tội với ai, người ta tức quá nên mới gi*t cô ta chứ?"

Tôi cũng gật đầu lia lịa.

Hồ Á Ni thích đặt điều cho người khác không phải ngày một ngày hai,

Nếu không phải mấy hôm nay cô ta quá đáng quá, tôi cũng chẳng tranh cãi với cô ta,

Càng không mơ thấy tức gi/ận mà nói với bà ngoại là muốn cô ta ch*t.

Sau khi khẳng định chuyện này không liên quan đến mình, tảng đ/á trong lòng tôi cuối cùng cũng được trút bỏ.

Tôi xoay người đi vào nhà vệ sinh rửa tay, kết quả vừa đến cửa đã bị ai đó kéo mạnh vào buồng vệ sinh.

"Chị Tri Hạ! Hồ Á Ni... là chị gi*t đúng không!"

Sắc mặt tôi tái mét, đột ngột ngẩng đầu lên.

Là Lâm Vãn, thực tập sinh mới đến công ty, thời gian này chúng tôi ở cùng một phòng trong ký túc xá.

"Lâm Vãn, cô nói bậy bạ gì đấy?"

Tôi vô thức hất tay cô ta ra, tức gi/ận hét lên.

Cô ta lại lộ vẻ kinh hãi, r/un r/ẩy mở một đoạn ghi âm trong điện thoại:

"Nhưng tối qua, lúc em dậy đi vệ sinh, em nghe thấy chị nói trong phòng rằng..."

Danh sách chương

3 chương
07/09/2026 10:38
0
07/09/2026 10:39
0
07/09/2026 11:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu