Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
03/09/2026 19:11
Tôi hỏi: "Trần Tuấn, anh cũng muốn em ra ngoài rồi vào lại một lần nữa sao?"
"Anh cũng muốn vận may và phúc khí của chúng ta sau này đều nhường cho Trần Thiên Vũ ư?"
Lần này Trần Tuấn không nhìn vào ánh mắt của bố mẹ nữa, ánh nhìn của anh dành cho tôi rất phức tạp, anh cất giọng khàn khàn:
"Bạch Mai, em..."
Tôi giơ tay chặn lại, không để anh nói tiếp, thái độ như vậy còn chưa rõ ràng sao?
"Một người làm quan, cả họ được nhờ".
Chỉ là chuyện bắt một mình tôi hy sinh để cả nhà được sống sung sướng, tại sao anh lại không đồng ý chứ?
Tôi buồn đến mức muốn khóc.
Nhưng điều này càng khiến tôi kiên định hơn, không chút áy náy với những việc sắp làm tiếp theo.
Tôi khẽ nói:
"Trần Tuấn, em mang th/ai rồi."
"Anh muốn đứa con trong bụng em phải chịu ấm ức theo sao?"
"Việc cư/ớp vận may cô dâu tuy chỉ là một cách nói tâm linh, nhưng em không dám đá/nh cược. Nhỡ đâu đưa hết vận may cho Trần Thiên Vũ, đứa bé trong bụng em không giữ được, hoặc sau này chúng ta không ki/ếm đủ tiền nuôi con, với thái độ này của Trần Thiên Vũ, nó có chịu giúp đỡ nhà mình không?"
Đương nhiên là tôi lừa nhà họ Trần rồi.
Tôi không hề mang th/ai, tất cả những gì tôi làm đều là để kéo dài thời gian.
Đám cưới này coi như xong rồi, chỉ là vị khách quý của nhà họ Trần sao vẫn chưa đến, tôi sắp không diễn nổi nữa rồi.
Người gọi điện thoại tương lai cho tôi, sao không nói cho tôi biết thời gian cụ thể chứ.
Tôi tỏ vẻ đáng thương, nhập vai diễn xuất, tay giấu ra sau lưng cấu mạnh vào đùi mình, nước mắt rơi như chuỗi ngọc đ/ứt dây.
Tôi gào khóc, ném bó hoa vào người Trần Tuấn, xách váy giả vờ chạy ra ngoài:
"Em phải gọi điện cho mẹ em, nói là em không cưới nữa, em sẽ tự nuôi con, em sẽ nói với con là nó không có bố, bố nó ch*t rồi."
Sau khi bị Trần Tuấn chặn lại, tôi vùi đầu vào ngựk anh, dụi nước mũi nước mắt lên chiếc áo vest đen.
Trần Tuấn vỗ vỗ lưng tôi, dịu dàng an ủi:
"Không đâu, anh là chú của Thiên Vũ, anh đối xử với nó tốt như vậy, học phí từ bé đến lớn đều là anh lo, chỉ cần anh lên tiếng, nó nhất định sẽ giúp đỡ nhà mình."
"Con của chúng ta chắc chắn sẽ rất sẵn lòng hy sinh vì Thiên Vũ, đến lúc đó lại bảo Thiên Vũ trải đường cho con chúng ta vào làm việc ở các cơ quan nhà nước."
Cả cái nhà này như bị tẩu hỏa nhập m/a, cứ đinh ninh rằng con gái của lãnh đạo thành phố sẽ kết hôn với cái thứ vô giáo dục như Trần Thiên Vũ.
"Thím, c/ầu x/in thím, thím nghe lời bà nội ra ngoài vào lại một lần đi."
Lại có hai cô gái lạ mặt lầm lũi bước tới, da dẻ đen sạm, g/ầy gò nhỏ bé trông như chưa thành niên.
Một cô gái khác nắm lấy tay tôi, cầu khẩn nhìn tôi:
"Thím, c/ầu x/in thím, bố mẹ cháu đều trông chờ vào ngày hôm nay đấy, Trần Thiên Vũ và Chu Oánh kết hôn thì cả nhà cháu mới có ngày lành."
Tôi cau ch/ặt mày, rút tay lại, đẩy mạnh cô ta ra:
"Cô là ai? Chuyện không liên quan thì đừng có nhúng tay vào, không có lợi lộc gì cho cô đâu."
Trần Tuấn dịu dàng giải thích với tôi: "Là con gái lớn và con gái thứ hai của anh cả, Thiên Vũ là con thứ ba."
"Hai đứa nó ở nhà không có tiếng nói, lại ít nói nên em chưa gặp bao giờ."
Tôi cứ tưởng Trần Thiên Vũ là đ/ộc đinh nên cả nhà họ mới cưng chiều nó như vậy.
Sao lại còn có chuyện tôi không biết thế này.
Tôi chỉ vào hai chị em họ:
"Tài nguyên nhà các người phân bổ lệch lạc quá rồi đấy, Trần Thiên Vũ khỏe như con bò, còn hai đứa này trông như trẻ chưa vị thành niên, g/ầy gò nhỏ bé."
"Gả cho anh, liệu em có ngày lành thật không?"
Cô con gái lớn xoắn xuýt ngón tay, giọng lí nhí:
"Bà nội còn nói sau này sính lễ của chúng cháu đều phải để dành m/ua nhà, cưới vợ và trải đường cho Thiên Vũ, sự hy sinh của thím chẳng là gì cả."
"Cả gia đình cháu đều xoay quanh Thiên Vũ."
Ha ha!
Tôi không diễn nổi thêm một giây nào nữa.
Lớn lên trong một gia đình như thế này, bất cứ thứ gì tốt đẹp cũng đều ưu tiên cho con trai, bọn họ có khi đến cơm còn chẳng được ăn no, lại còn bị tẩy n/ão, họ cho rằng tất cả đều là xứng đáng.
Giống như tư tưởng phương Tây nhồi nhét rằng sống phải chịu khổ, ch*t đi mới được lên thiên đàng vậy.
Toàn là bánh vẽ!
Tôi không biểu lộ cảm xúc gì:
"Tôi không phải là con rối để các người gi/ật dây, bắt làm gì là phải nghe đó, đừng hòng tìm cách thuần hóa tôi."
"Hơn nữa, Trần Thiên Vũ có đỗ được đại học tốt hay không, không phải cứ cư/ớp vận may của tôi là thực hiện được, mà là xem ba năm cấp ba nó có chịu học hành tử tế hay không."
"Cuối cùng, vận may chỉ là một cách nói, nếu như nó không đỗ được trường nó muốn, có phải các người lại đổ lỗi cho tôi làm lỡ giờ lành không?"
...
Vừa dứt lời, tôi chợt thấy ba người ăn mặc sang trọng xuất hiện ở cửa lớn.
Chu Oánh bước vào, nhận ra không khí bất thường: "Sao, lễ cưới bắt đầu rồi à?"
"Thiên Vũ bảo chúng cháu đến giờ này, nhưng giờ này đã bắt đầu rồi, là chúng cháu đến muộn sao?"
Cuối cùng, màn kịch hay cũng đã bắt đầu.
Tôi quay đầu nhìn cô ta.
Không muộn, thời gian vừa vặn lắm.
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 11
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook