Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Được thôi, gọi đi.”
Cha tôi dứt khoát tìm một chỗ ngồi trong hội trường rồi ngồi xuống: “Ông không gọi thì tôi cũng đang định gọi đây.”
Chủ nhiệm Lý đang kích động chẳng hề nghe ra câu cuối cùng của cha tôi có ý gì. Ông ta lấy điện thoại ra gọi ngay. Ngay khi đầu dây bên kia bắt máy, giọng điệu ông ta lập tức hạ thấp xuống vẻ khúm núm:
“Hiệu trưởng Vương, ở hội trường đang có kẻ gây rối, phiền ngài qua đây một chuyến…”
“Gì ạ? Cả Đổng sự Lục cũng đang ở đó với ngài sao? Vậy thì tốt quá, phiền hai vị cùng qua đây, xử lý gã già khốn nạn đang làm lo/ạn này giúp tôi với.”
Sau khi cúp máy, chủ nhiệm Lý khoanh tay chỉ vào cha tôi, giọng điệu vô cùng hống hách: “Lão già, đợi lát nữa xem Hiệu trưởng Vương và Đổng sự Lục xử lý ông thế nào!”
Cha tôi nhìn chủ nhiệm Lý với vẻ mặt vô cảm, không nói một lời nào. Ngược lại, Tống Oánh Oánh lại vô cùng phấn khích. Cô ta túm lấy tay Lục Cảnh Minh, rúc vào lòng hắn nũng nịu: “Cảnh Minh, bố anh đến rồi…”
Lục Cảnh Minh quay sang nhìn tôi, lông mày như muốn nhướng tận lên trời. Tôi trực tiếp tránh ánh mắt hắn, bước đến bên cạnh cha, mặc cho ông siết ch/ặt tay tôi.
“Chuyện gì thế này?!”
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía cửa. Nghe thấy tiếng này, chủ nhiệm Lý khom lưng, chạy như bay ra phía cửa. Bên ngoài không chỉ có Hiệu trưởng Vương và bố của Lục Cảnh Minh, mà đứng trước cả hai người họ còn là một người đàn ông trung niên khí chất ngút trời.
Chàng trai trẻ đứng cạnh cha tôi liếc nhìn ra cửa, rồi lập tức cúi người thì thầm gì đó vào tai cha. Cha tôi quay người, nhìn theo hướng chàng trai chỉ, rồi hơi nhếch môi: “Vốn tưởng còn phải dây dưa lâu lắm, không ngờ ông ta ở đây, mọi chuyện lại đơn giản hơn nhiều.”
“Cái cửa này là sao hả?!”
Hiệu trưởng Vương rõ ràng đã hết kiên nhẫn, gầm lên với chủ nhiệm Lý đang chạy lon ton tới: “Hôm nay lãnh đạo cấp trên xuống kiểm tra, mà Lý Cương, ông lại bôi tro trát trấu vào mặt tôi thế này sao?!”
Nghe thấy lời chất vấn của Hiệu trưởng, bước chân chủ nhiệm Lý càng thêm rối lo/ạn. Khi chạy tới, vì không chú ý nên ông ta giẫm phải viên gạch, “bộp” một tiếng ngã sấp mặt xuống đất. Thế nhưng, ông ta không dám chậm trễ, lồm cồm bò dậy, khom lưng đứng đối diện với Hiệu trưởng:
“Xin lỗi Hiệu trưởng Vương, xin lỗi Đổng sự Lục, làm phiền các vị rồi. Tôi cũng không ngờ căn tin trường lại tuyển phải một gã t/âm th/ần, đang yên đang lành lại cho n/ổ tung cửa hội trường! Đây… đây tôi cũng hết cách, nhân tiện các vị tới đây, xin hãy phân xử công bằng cho tôi…”
Hiệu trưởng Vương đẩy chủ nhiệm Lý ra, quay sang cúi chào người đàn ông trung niên đang đứng phía trước: “Ở đây lộn xộn quá, hay là chúng ta sang chỗ khác xem đi ạ…”
Bố Lục Cảnh Minh cũng khom lưng nhìn người đàn ông trung niên: “Đúng vậy, để Hiệu trưởng Vương dẫn ngài sang chỗ khác xem…”
Người đàn ông trung niên không thèm để ý đến Hiệu trưởng Vương và bố Lục, trực tiếp nhìn sang chủ nhiệm Lý: “Ông vừa nói, căn tin trường tuyển một kẻ t/âm th/ần, đang yên đang lành lại cho n/ổ tung hội trường của các người sao?”
Chủ nhiệm Lý là kẻ tinh ranh, qua thái độ của Hiệu trưởng và bố Lục đối với người đàn ông này, ông ta đã phân tích ra địa vị của người này không hề tầm thường. Vì quá căng thẳng, ông ta lắp bắp:
“Phải… chính là không biết dây th/ần ki/nh nào chập mạch, nói n/ổ là n/ổ luôn.”
“Được!”
Người đàn ông trung niên đẩy mạnh chủ nhiệm Lý ra: “Hôm nay tôi muốn xem xem, kẻ này rốt cuộc là loại người gì, mà đang yên đang lành lại đi n/ổ tung trường học!”
Nói đoạn, ông bước thẳng về phía tôi. Chủ nhiệm Lý không ngăn được, nhìn Hiệu trưởng và bố Lục đang đứng hoảng lo/ạn tại chỗ.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì!”
Hiệu trưởng Vương liên tục nháy mắt với chủ nhiệm Lý: “Còn không mau đuổi theo xem sao!”
Trong chớp mắt, một đám người rầm rộ nối đuôi theo sau người đàn ông trung niên, sải bước tiến về phía chúng tôi.
“Kẻ n/ổ cửa đâu? Là ai?”
Cha tôi vẫn ngồi trên ghế, quay lưng lại phía người đàn ông, thần thái thản nhiên tự tại. Ngược lại là chủ nhiệm Lý, ông ta chạy lon ton lên trước người đàn ông trung niên, chỉ tay về phía cha tôi: “Chính là lão già ch*t ti/ệt kia! Như kẻ đi/ên vậy, không nói hai lời đã cho n/ổ cửa! Hôm nay ngài nhất định phải đòi lại công bằng cho chúng tôi!”
Người đàn ông trung niên không thèm để ý đến lời chủ nhiệm Lý, thong thả đi tới sau lưng cha tôi. Giọng nói khàn khàn vang lên:
“Lão tiên sinh, nghe nói ông là người đã n/ổ tung cửa hội trường, tại sao vậy?”
Nghe thấy giọng nói của người đàn ông, cha tôi chậm rãi đứng dậy, bình thản đáp: “Vì để bảo vệ con gái tôi.”
Ngay khoảnh khắc người đàn ông trung niên nghe thấy giọng nói của cha tôi, ông ta sững người hoàn toàn. Ông ta nhanh chóng bước tới trước mặt cha tôi. Khi nhìn rõ mặt cha tôi, cả người ông ta cứng đờ tại chỗ như bị sét đá/nh.
Chủ nhiệm Lý rõ ràng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thấy cha tôi nói vậy, ông ta tiến lên một bước, chỉ tay vào mũi cha tôi quát lớn: “Lão già này, ông bị làm sao thế, ông…”
“Chát!”
Chủ nhiệm Lý còn chưa kịp nói hết câu, bàn tay của người đàn ông trung niên đã giáng thẳng vào mặt ông ta.”
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook