Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
03/09/2026 19:57
Tôi biết, chuyện này cần phải giải thích từ đầu.
Vì vậy, tôi nhờ con của bạn thân đăng ký giúp một tài khoản mạng xã hội, quay video giải thích mọi chuyện, phủ nhận những tin đồn, nhưng không ai tin tôi, ngược lại còn ch/ửi bới tôi thậm tệ, thậm chí có người còn ghép ảnh thờ của tôi.
Tuy nhiên, tôi không hề lo lắng.
Mà đợi đến khi mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào tôi, tôi trực tiếp tung ra video giám sát từ chính nơi xảy ra sự việc ban đầu – showroom 4S.
"Tôi đã sớm đoán trước được mình sẽ cần video để tự minh oan."
"Nên tôi đã lấy cớ là làm mất đồ để sao chép lại những video này."
Video này không chỉ bao gồm cảnh Tưởng Tiêu Đình t/át tôi, mà còn có cả cảnh bốn người bọn chúng tính kế tôi sau khi tôi rời đi.
Đợi đến khi lượt xem video tăng lên, tôi lại tung tiếp video bốn người chúng đứng trước cửa nhà tôi nguyền rủa tôi, kích động nói x/ấu tôi ra sao, cùng với bằng chứng về việc chồng tôi qu/a đ/ời không để lại bất kỳ di sản nào, và tôi cũng chẳng hề có bạn trai.
Sau khi những bằng chứng này được tung ra, gió chiều nào theo chiều nấy, dư luận trên mạng thay đổi chóng mặt, và cả Từ Trạch Vũ cũng vậy.
Nó khóc lóc thảm thiết qua lớp kính chống đạn ở phòng thăm nuôi.
"Mẹ, con sai rồi, con làm tất cả những chuyện này chỉ vì hy vọng mẹ quay lại cho con một cơ hội xin lỗi thôi!"
"Chuyện phỉ báng trên mạng chỉ cần mẹ viết đơn bãi nại là xong hết, chắc chắn mẹ sẽ viết đơn bãi nại đúng không?"
"Không chỉ đơn bãi nại, mẹ còn phải tìm luật sư giỏi nhất cho chúng con, nếu không tội tấn công cảnh sát không phải chuyện đùa đâu."
Tôi gật đầu.
"Mẹ sẽ tìm, con yên tâm."
Mười bảy:
Từ Trạch Vũ thở phào nhẹ nhõm.
"Cảm ơn mẹ, con thật sự rất sợ, sợ mẹ cũng giống như những người phụ nữ 'đại nữ chủ' trên mạng, thật sự c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với con, trơ mắt nhìn con trai mình rơi vào vòng lao lý."
"May mà mẹ không phải loại người đó, mẹ hiểu câu 'con không dạy là lỗi của mẹ', mẹ hiểu con trở thành như thế này mẹ cũng có trách nhiệm."
"Mẹ yên tâm, con cũng sẽ không trách mẹ đâu, con biết, chuyện này là con sai trước!"
Tôi hừ lạnh một tiếng.
"Trách mẹ?"
"Ý con là, mẹ sai rồi?"
Từ Trạch Vũ thấy tôi như vậy, cứ ngỡ tôi đang thực lòng hỏi, nên nó lại thay đổi thái độ.
"Đúng vậy! Suy cho cùng, tất cả đều là vì mẹ, nếu không phải vì mẹ làm quá lên chuyện nhỏ nhặt, con cũng sẽ không ra nông nỗi này!"
"Dù con có ra ngoài, con cũng mất việc, thân bại danh liệt rồi."
"Chuyện này, mẹ phải bù đắp cho chúng con, tiền bạc, nhà cửa, xe cộ, cái gì cũng không được thiếu!"
Từ Trạch Vũ bắt đầu tự ý đưa ra yêu cầu, còn ép tôi phải xin lỗi ba người nhà họ Tưởng. Tôi thực sự không nhịn được nữa mà ngắt lời bài diễn văn dài lê thê của nó.
Nhưng Từ Trạch Vũ không dừng lại.
"Nếu mẹ không đồng ý, con cũng sẽ không ra ngoài đâu."
Tôi mỉm cười.
"Con hiểu nhầm một chuyện rồi!"
"Thứ nhất, mẹ thuê luật sư là vì bản thân mẹ, vì mẹ là nguyên đơn, không phải vì con là bị cáo. Thứ hai, mục đích mẹ thuê luật sư chính là để con không ra ngoài được, nên chiêu đe dọa này không có tác dụng với mẹ đâu."
Từ Trạch Vũ sững sờ.
"Con là con trai mẹ, mẹ không cần con nữa sao?"
Tôi nghi hoặc nhìn nó.
"Rốt cuộc là mẹ không cần con, hay là chính con 'có vợ quên mẹ'?"
"Nếu con đã không cần mẹ, thì dựa vào đâu mẹ phải đ/ốt ch/áy bản thân để sưởi ấm cho con? Chẳng lẽ mẹ ngốc đến thế sao?"
Từ Trạch Vũ c/âm nín, nó vốn định xin lỗi, nói vài lời ngon ngọt để tôi mềm lòng, nhưng tôi căn bản không thèm nghe, tự mình kết thúc buổi thăm nuôi.
Mười tám:
Sau lần đó, tôi không còn đến trại tạm giam thăm nó nữa.
Cho đến khi mở phiên tòa, tôi mới gặp lại bốn người bọn chúng. Chúng tiều tụy hơn rất nhiều, hoàn toàn khác với vẻ tiều tụy cố tình hóa trang trên livestream.
Bốn người không còn dám ch/ửi bới tôi nữa, mà vì muốn từ chủ mưu trở thành tòng phạm nên bắt đầu tranh nhau xin lỗi tôi. Thấy tôi không chút lay động, cả bốn lại bắt đầu mất kiểm soát.
"Thông gia, chuyện này suy cho cùng là việc nhà, 'x/ấu chàng hổ ai', bà mau rút đơn kiện đi, đừng để bọn trẻ thân bại danh liệt."
Tôi cười.
"'X/ấu chàng hổ ai'? Lúc livestream các người đâu có nói thế!"
Tưởng Tiêu Đình dường như vẫn cho rằng tôi đang phô trương thanh thế.
"Bà tưởng có tiền là tốt sao, suy cho cùng sau này bà vẫn phải dựa vào con và Trạch Vũ, đừng làm chuyện khiến mình phải hối h/ận."
Tôi lại cười.
"Các người bây giờ đang c/ầu x/in tôi mà còn đối xử với tôi như vậy, sau này tôi dựa vào các người kiểu gì?"
Từ Trạch Vũ không nói những lời này, chỉ một mực lật lại chuyện cũ, vọng tưởng dùng những khoảng thời gian ấm áp trong quá khứ để đá/nh thức tôi.
Tôi cười đến mức ngả nghiêng.
"Đúng vậy, quá khứ mẹ đối xử với con tốt như thế mà con cứ nhất quyết làm lũ sói mắt trắng, chi bằng lúc đó mẹ đối xử với con tệ một chút, biết đâu lại có kết quả tốt hơn!"
Bốn người không cãi lại được tôi, lại bắt đầu cắn x/é lẫn nhau.
Nhưng thế cũng tốt.
Chúng càng nói nhiều, càng chứng minh được chúng thực sự đã làm những chuyện đó. Vì vậy, rất nhanh sau đó, chúng bị kết án nhiều tội danh và phải vào tù.
Chuyện đã an bài.
Tôi không đi thăm chúng, cũng không nhận bất kỳ cuộc gọi hay thư từ nào.
Tôi m/ua chiếc xe mà Từ Trạch Vũ từng ưng ý, cùng cô bạn thân bắt đầu chuyến du lịch tự lái, chúng tôi thay phiên nhau lái xe, thay phiên nhau ngồi ghế phụ.
Đến tận lúc này.
Tôi cuối cùng cũng công nhận lời của Tưởng Tiêu Đình.
Vị trí ghế phụ này đúng là đủ rộng, đúng là ngồi rất thoải mái.
【Hoàn】
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 11
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook