Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi không hiểu quy tắc cửa Phật, chỉ chắp tay đáp lễ rồi giúp ông ấy chỉnh lại mấy gốc mầm trong vườn. Tư Chính Tường cứ quanh quẩn bên cạnh tôi, thấy tôi chăm sóc dưa chuột, huynh ấy lại lấy giấy bút ra ghi chép. Thấy tôi hứng thú với khoai lang, huynh ấy liền nói sang năm sẽ xin thêm cho tôi hai cây giống nữa. Qua lại vài lần, đợi đến khi chăm sóc xong cả khu vườn thì trời đã tối mịt.
Tôi và Tư Chính Tường ở lại trong chùa, tuy là chốn thanh tịnh nhưng trong lòng tôi chất chứa nhiều nỗi niềm nên chẳng thể ngủ yên. Nửa đêm, khi tôi chạy ra sân xem mấy gốc mầm, vừa vặn đụng mặt một người.
"Cô thật là có bản lĩnh."
Trong bóng tối mịt m/ù, giọng nói mỉa mai của Tư Lương Phí vang lên:
"Chỉ dùng hai quả dưa chuột thối mà khiến đại ca ta hoàn tục, giờ không chỉ trong phủ mà còn ầm ĩ đến tận trước mặt Bệ hạ rồi, cô muốn làm gì? Muốn làm Cáo mệnh phu nhân đến thế sao?"
Tôi nhíu mày, không hiểu huynh ta đang nói gì. Tư Lương Phí tiến lên vài bước, giẫm lên những gốc mầm vừa mới nhú:
"Giả vờ cái gì? Kiếp trước bám lấy ta, kiếp này lại quấn lấy đại ca ta, chẳng phải là nhắm vào vinh quang của Tư gia sao?"
"Vinh quang của Tư gia là do ta và đại ca từng chút một tự tay giành lấy, cô thực sự nghĩ rằng nó có thể rơi vào tay cô sao?"
"Cô giỏi lắm thì chỉ làm thiếp cho ta thôi, chính thê thì đừng hòng mơ tới."
Đêm dày đặc, gương mặt Tư Lương Phí càng trở nên dữ tợn. Tôi nắm ch/ặt gáo nước, đột nhiên một cơn gi/ận không tên bốc lên:
"Vậy ra huynh cũng trùng sinh sao?"
"Đã trùng sinh rồi mà còn mặt mũi nói với ta những lời này? Kiếp trước huynh đối xử với ta thế nào, chính huynh không biết sao?"
Kiếp trước, từ khi tôi mang th/ai, huynh ta luôn lạnh lùng mỉa mai, mỗi lần ép tôi uống th/uốc đều không buông được mấy trăm binh lính trong tay.
"Binh lính của huynh bị tước đoạt là do huynh phản bội biểu tẩu, liên quan gì đến ta? Huynh hà cớ gì lại ép ta chịu khổ?"
"Đã chán gh/ét ta đến thế, kiếp này cứ sống đời ai nấy đi là được, hôm nay trước mặt dì sao còn nói ra những lời đó?!"
"Cô đều nghe thấy cả rồi?"
Tư Lương Phí không chút kiêng dè giẫm nát một gốc khoai lang:
"Đã nghe thấy rồi thì giờ theo ta về đi, chỉ cần kiếp này cô còn có thể sinh con trai cho ta, ta sẽ cân nhắc đối xử tử tế với cô."
"Huynh nói cái gì?" Tai tôi ù đi.
"Con trai. Sinh con trai."
Tư Lương Phí mặt dày nói: "Tiết Thiên Thiên không có bản lĩnh, ba lần mang th/ai đều là con gái, nhưng bụng cô thì được, chỉ một đêm đã mang th/ai con trai."
"Kiếp này cô lại cố gắng cho ta, sinh năm đứa con trai, ta sẽ đối xử tốt với cô, vàng bạc ngọc ngà, trân châu mã n/ão, chỉ cần cô sinh được con trai, ta đều cho cô."
'Rắc' — một sợi dây th/ần ki/nh trong đầu tôi đ/ứt đoạn: "Kiếp trước đứa trẻ ta mang trong bụng là con trai sao?"
"Đúng vậy, cô nói xem cô ch*t sớm làm gì? Dù có ch*t thì ít nhất cũng phải sinh đứa bé ra đã chứ. Cô không biết ta nhìn thấy cái th/ai nam đã thành hình đó hối h/ận thế nào đâu, nó suýt chút nữa đã là trưởng tử của Tư Lương Phí ta, kế thừa y bát của ta, trở thành thiếu niên tướng quân chinh chiến sa trường!"
"Không, biết đâu nó còn mạnh hơn cả ta, lập công xây nghiệp, xưng vương xưng bá!"
'Bốp!'
Tôi cầm gáo nước đ/ập thẳng lên đầu huynh ta, lồng ngựk phập phồng, hơi thở rối lo/ạn dữ dội. Khi còn sống ở kiếp trước, huynh ta chê bai đứa trẻ trong bụng tôi, nói rằng dù là con trai cũng chỉ là nghiệt chủng phản tặc, tuyệt đối không thể vào gia phả nhà họ Tư. Giờ đây biết mình không còn cơ hội có con trai nối dõi, vậy mà lại thay đổi thái độ, mặt dày mày dạn sán lại bắt tôi mang th/ai sinh con cho huynh ta.
"Nằm mơ giữa ban ngày!"
Tôi nhổ một bãi nước bọt vào mặt huynh ta:
"Đừng nói là ta, một thôn phụ, ngay cả con bò cái dưới ruộng, con chó cái ăn phân, huynh cũng không xứng!"
"Ta nguyền rủa Tư Lương Phí huynh đoạn tử tuyệt tôn, sống cô đ/ộc đến ch*t!"
Tư Lương Phí bỏ về. Về đến nơi, huynh ta trực tiếp nói thẳng với dì và biểu tẩu là muốn nạp tôi làm thiếp. Dì tức đến ngất xỉu, biểu tẩu lại càng đen mặt:
"Huynh để mắt đến cô ta? Từ bao giờ? Sao ta thấy biểu muội Mộc Lan không hề có chút tình ý nào với huynh cả?"
Tư Lương Phí khạc nhổ, nói thẳng:
"Tiết Thiên Thiên, ta nói thẳng với nàng luôn, nàng là con gà mái không biết đẻ trứng."
"Kiếp trước Mộc Lan chỉ cần một đêm với ta đã có con trai, nàng theo ta tám năm, mang th/ai ba lần đều là con gái! Ta còn trông chờ vào con trai để kế thừa binh quyền, nàng sinh một ổ con gái thì làm được gì? Gả cho nhà khác để sinh con cho người ta à? Thứ vô dụng!"
Huynh ta trợn mắt, mặc kệ biểu tẩu ở đó, cứ thế gào thét rồi ném chén trà xuống đất.
"Ta sẽ nạp Mộc Lan làm thiếp, kiếp này nếu nàng sinh được con trai, vị trí chính thê này là của nàng, nếu vẫn không sinh được, thì đừng làm Cáo mệnh phu nhân nữa, hạ đường làm thiếp đi!"
"Ngay cả một thôn phụ từ quê lên còn không bằng, mà còn bày đặt làm tiểu thư Quốc công phủ, đúng là trò cười!"
Huynh ta cười nhạo đầy thô lỗ, biểu tẩu tức đến run người, không nói một lời liền bỏ về nhà mẹ đẻ.
"Về đi, về đi, suốt ngày chỉ biết về nhà mẹ đẻ! Hôm nay dù nàng có mời cả Quốc công gia đến, nàng cũng chỉ là con gà mái không biết đẻ trứng!"
Tư Lương Phí gào lên, ra lệnh cho người hầu trang hoàng lại phủ, còn nói ngày mai sẽ đón tôi vào cửa. Dì vì quá tức gi/ận mà bị trúng gió, nằm liệt trên giường không nói được lời nào. Tư Lương Phí nắm lấy tay bà:
"Mẹ, người yên tâm, con làm tất cả những điều này đều là vì tốt cho gia đình chúng ta thôi."
"Người đàn bà xui xẻo Tiết Thiên Thiên kia không sinh được con trai, Mộc Lan thì có thể, phòng này của con nhất định phải có người sinh được con trai."
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook