Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Dưới đáy Hoàng Hà, bất cứ x/ác ch*t oán khí lâu năm nào, chỉ cần ta vung sợi dây Trấn H/ồn ra, chưa từng có kẻ nào là không vớt lên được.
Ta từng vớt cửu đỉnh đại diện cho thiên mệnh cho vị thân vương soán ngôi.
Cũng từng vớt linh chi nước giúp kéo dài tuổi thọ cho kẻ á/c bá.
Ta vớt x/ác không màng nhân quả, chỉ cần th/ù lao từ một lượng vàng trở lên, dù là á/c q/uỷ tàn đ/ộc nhất ta cũng vớt.
Cho đến khi nàng, vị Tam Vương phi trung liệt mãn môn, vì chúng sinh thiên hạ mà nhảy sông tế Thủy thần, rơi xuống nước.
Thái hậu đương triều đích thân hạ chỉ phong ta làm Hầu, Tam Vương gia quỳ bên bờ Hoàng Hà dập đầu đến mức m/áu chảy đầm đìa, c/ầu x/in ta vớt cả h/ài c/ốt lẫn h/ồn phách của nàng lên.
Nhưng ta trực tiếp c/ắt đ/ứt sợi dây Trấn H/ồn trong tay.
“Để nàng ta th/ối r/ữa dưới đáy sông đi.”
“Người này, dù có ch*t ta cũng không vớt.”
......
“Trần Cửu Nan, chỉ cần ngươi vớt được h/ài c/ốt của Vương phi, bản vương đảm bảo ngươi cả đời vinh hoa phú quý!”
Trán của Triệu Cảnh đ/ập mạnh xuống những tảng đ/á lởm chởm.
Đường đường là Tam hoàng tử của Đại Chu, giờ phút này lại hèn mọn như bùn đất.
Ta đứng trên đài tế cao ngất.
“Tam Vương gia, quy củ dưới đáy Hoàng Hà.”
“Thứ ngài có thể cho, còn xa mới đủ.”
Giọng ta không lớn, nhưng truyền đi rõ mồn một khắp hai bờ sông.
Cả hiện trường xôn xao.
“Láo xược!”
Thái hậu đương triều được cung nhân vây quanh, gi/ận dữ chỉ vào ta, chiếc trâm phượng trên đầu rung lên bần bật.
“Thanh Nhiễm vì bình ổn thủy hoạn mà mặc áo cưới nhảy xuống Hoàng Hà! Nàng là c/ứu thế chủ của chúng sinh thiên hạ!”
“Ngươi chỉ là một kẻ vớt x/ác, lại dám thừa nước đục thả câu vào lúc này?”
Thái hậu ném mạnh một tấm kim bài nặng trịch xuống dưới chân ta.
“Ai gia hôm nay hạ chỉ!”
“Chỉ cần ngươi vớt h/ài c/ốt và h/ồn phách của Thanh Nhiễm lên một cách vẹn toàn, ai gia phong ngươi làm Vạn Hộ Hầu!”
“Ban thưởng vạn lượng vàng! Ban kim bài miễn tử!”
“Thiên hạ này, ngươi muốn gì, ai gia cho nấy!”
Tất cả quan lại, binh sĩ có mặt tại đó đều đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
“Thái hậu nhân từ! Vương phi cao nghĩa!”
“Còn không mau tạ ơn rồi xuống nước đi!”
Triệu Cảnh càng quỳ gối tiến về phía trước.
“Coi như ta cầu ngươi!”
“Thanh Nhiễm nàng sợ lạnh nhất, nước Hoàng Hà lạnh lẽo thế kia, nàng ở dưới đó sẽ sợ hãi lắm...”
“Chỉ cần ngươi đưa nàng trở về, mạng của ta cho ngươi cũng được!”
Chàng khóc đến x/é lòng, người nghe cũng phải rơi lệ.
Ai nấy đều đang đợi ta dập đầu tạ ơn, vung ra sợi dây Trấn H/ồn có thể thông âm dương kia.
Dù sao, quan cao lộc hậu, vạn lượng vàng đang ở ngay trước mắt.
Người cần vớt lại là một vị Bồ T/át sống vì chúng sinh thiên hạ, trung liệt mãn môn.
Nhìn thế nào, đây cũng là một mối làm ăn chắc chắn không bao giờ lỗ.
Ta cúi đầu, nhìn đôi mắt đầy khẩn cầu của Triệu Cảnh.
Khóe miệng nhếch lên.
“Xoảng--”
Ta rút con d/ao lóc xươ/ng bên hông ra.
Tay vung d/ao xuống.
Sợi dây Trấn H/ồn do các đời tổ sư gia truyền lại, bị ta c/ắt đ/ứt ngọt xớt!
Nó “bạch” một tiếng rơi xuống bùn nước.
Tiếng khóc của Triệu Cảnh đột ngột dừng lại, Thái hậu trợn trừng mắt.
Ta quấn đoạn dây còn lại vào thắt lưng, nhìn xuống Triệu Cảnh từ trên cao.
“Để nàng ta th/ối r/ữa dưới đáy sông đi.”
Xung quanh lặng ngắt như tờ.
Chỉ còn tiếng gầm thét của nước Hoàng Hà vỗ vào bờ.
“Ngươi... ngươi nói cái gì?”
Triệu Cảnh ngây dại nhìn sợi dây đ/ứt dưới đất, giọng nói r/un r/ẩy.
“Ngươi đi/ên rồi!”
Lão thái giám bên cạnh Thái hậu thét lên.
“Người đâu! Bắt lấy kẻ cuồ/ng đồ này!”
Ngự lâm quân đồng loạt rút đ/ao, vây ch/ặt lấy ta.
“Quy củ vẫn là quy củ.”
“Mạng của Tô Thanh Nhiễm, ta không vớt.”
“Ngươi muốn ch*t!”
Triệu Cảnh đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu.
Chàng cư/ớp lấy thanh đ/ao của thị vệ bên cạnh, dí mạnh vào cổ họng ta.
“Thanh Nhiễm vì Đại Chu mà ngay cả mạng cũng không cần! Ngươi lại dám nhục mạ nàng như vậy!”
Lưỡi đ/ao c/ắt rá/ch da ta, những giọt m/áu li ti rỉ ra.
Ta thậm chí chẳng hề nhíu mày.
“Vương gia cứ việc thử xem.”
“Ngươi!”
Tay cầm đ/ao của Triệu Cảnh r/un r/ẩy dữ dội, nhưng thế nào cũng không ch/ém xuống được.
Đúng lúc này, một con sóng khổng lồ đ/ập mạnh vào bờ.
“Ầm ầm--”
Nước Hoàng Hà vốn đã hơi tĩnh lặng, bỗng nhiên dâng trào không báo trước!
“Thủy thần nổi gi/ận rồi! Thủy thần nổi gi/ận rồi!”
Khâm Thiên Giám chính sứ lăn lộn bò lên đài tế, chỉ vào ta mà gào lên.
“Thái hậu! Vương gia! Kẻ này c/ắt đ/ứt dây Trấn H/ồn, đã chọc gi/ận Thủy thần!”
“H/ồn phách trinh liệt của Vương phi không được an nghỉ, thủy hoạn tất sẽ càng trầm trọng hơn!”
Sắc mặt Thái hậu trắng bệch, ngón tay chỉ vào ta run lên không ngừng.
“Đồ s/úc si/nh!”
“Nếu Hoàng Hà vỡ đê, ai gia sẽ diệt cửu tộc nhà ngươi!”
Ta nuốt xuống vị tanh nồng trong cổ họng, vẫn đứng đó một cách tùy ý.
“Các người muốn nói gì thì nói.”
“Tóm lại, chính là không vớt.”
Chương 16
Chương 13
Chương 8: Ghen
Chương 12.
Chương 13.
Chương 8
Chương 12
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook