Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Mạnh Bà đại nhân, tôi cũng không có ý gì khác, nói những điều này chỉ là muốn cho cô biết, tình cảm của hai đứa trẻ này thực sự rất tốt.”
“Cứ thế mà bỏ lỡ nhau thì thật là đáng tiếc.”
“Vợ chồng tôi đều nguyện ý dâng hết thảy công đức cho Hạ Hạ.”
“Chỉ cần con bé có thể sống tốt, làm cha mẹ như chúng tôi cũng mãn nguyện rồi.”
Những lời này khiến không ít q/uỷ sai đỏ hoe mắt.
Người lái đò thở dài, cũng lên tiếng xin xỏ.
“Mạnh Bà, bỏ đi mà.”
“Đừng làm khó cô bé người ta nữa.”
“Lát nữa tôi sẽ giải thích tình hình với Diêm Vương, cô cứ để con bé qua đó đi.”
Những linh h/ồn trên cầu Nại Hà đều bị câu chuyện của hai người họ cảm động.
Lần lượt nhường đường, để Thẩm Tri Hạ đi trước.
Tôi nhếch mép, trong lòng cười lạnh.
Rõ ràng là một kẻ á/c đ/ộc tột cùng.
Khi sống hay lúc ch*t, đều có kẻ dựng cầu trải đường cho nó.
Cái thế đạo này, thật đúng là bất công.
Tôi đ/ập mạnh cuốn Sổ Sinh Tử lại, đưa tay chặn đường Thẩm Tri Hạ.
“Nó không thể đi đầu th/ai chuyển kiếp.”
“Tại sao?”
Thẩm Tri Hạ có chút tức gi/ận.
“Mạnh Bà đại nhân, chúng ta không oán không th/ù, rốt cuộc tôi đã đắc tội gì với cô mà cô cứ nhất định phải làm khó tôi?”
“Là trách tôi không đưa tiền hối lộ cho cô, hay là... cô gh/en tị?”
Khi còn sống, tôi quả thực từng gh/en tị với Thẩm Tri Hạ.
Gh/en tị vì nó có sự thiên vị của bố mẹ.
Gh/en tị vì nó có thể dễ dàng cư/ớp mất Tống Nghiễn Thần.
Gh/en tị vì nó làm gì cũng có người bảo vệ.
Đến khi ch*t rồi, chứng kiến quá nhiều cảnh hợp tan.
Có những chuyện, ngược lại đã nhìn thoáng hơn.
Nhưng có những mối th/ù, dù qua bao kiếp luân hồi.
Tôi cũng không cách nào quên được.
“Những tội á/c cô gây ra, dù có bao nhiêu công đức cũng không thể bù đắp nổi.”
“Ở Địa Phủ không có chuyện ch*t đi là hết n/ợ.”
“Gi*t người, thì phải đền mạng.”
Hai chữ “gi*t người” vừa thốt ra, sắc mặt Thẩm Tri Hạ lập tức trắng bệch.
Bố mẹ cũng có chút lo lắng, kẻ trước người sau thay Thẩm Tri Hạ giải thích.
“Mạnh Bà đại nhân, có những lời không thể nói bừa đâu.”
“Thẩm Tri Hạ từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao có thể gi*t người được?”
“Cô nhìn kỹ lại xem có nhầm lẫn gì không? Có phải đứa con gái lớn bất hiếu của tôi làm sai chuyện gì rồi đổ lên đầu Tri Hạ không?”
“Con bé đó và Tri Hạ sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, Địa Phủ nhầm lẫn cũng là chuyện thường.”
Người bố càng lúc càng kích động.
Ông ta tuyên bố nếu tôi không đưa ra được bằng chứng, ông ta sẽ lên chỗ Diêm Vương kiện tôi tội vu khống.
Tôi không để tâm đến lời đe dọa của hai người họ, chậm rãi gỡ chiếc mặt nạ da người trên mặt xuống.
“Không có nhầm lẫn, bởi vì...”
“Tôi chính là người đã bị nó gi*t ch*t.”
Thời gian ở Địa Phủ trôi khác với nhân gian.
Tôi vẫn luôn giữ nguyên diện mạo lúc ch*t.
Cái x/ác ch*t trương phình th/ối r/ữa năm đó thực sự quá khó coi.
Tôi phải tốn không ít công đức mới tìm lại được gương mặt thuở ban đầu này.
Gương mặt này, đủ để khơi dậy đoạn ký ức xa xôi trong lòng họ.
Sắc mặt bố mẹ lập tức trở nên trắng bệch.
Họ nhìn tôi, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Thẩm Đường, con... không phải con đã bỏ nhà đi rồi sao?”
“Sao con lại ở đây?”
Lời nói dối nói nhiều quá, đến chính mình cũng lừa được.
Một cô gái mười tám tuổi, suốt mười năm không một tin tức.
Kết cục của nó, có thể đoán được mà.
Giọng tôi bình thản đến tê dại.
Trong Địa Phủ u tối, nghe càng thêm thê lương.
“Mười năm trước, con đã ch*t rồi.”
“Bị đứa con gái cưng mà hai người yêu thương nhất dùng đ/á đ/ập nát đầu, đẩy xuống đáy hồ.”
“Th* th/ể không được mồ yên mả đẹp, linh h/ồn cứ lang thang ở Địa Phủ.”
“Diêm Vương thấy con đáng thương, nên giữ con lại làm Mạnh Bà.”
Chức vị Mạnh Bà này, nghe thì oai.
Thực ra lại vô cùng cực khổ.
Địa Phủ quanh năm lạnh lẽo.
Không thấy ánh mặt trời, chẳng ngửi thấy hương hoa.
Mỗi ngày đều phải chịu đựng âm phong c/ắt xươ/ng, á/c q/uỷ gào thét.
Nhiều linh h/ồn thà lang thang ở nhân gian còn hơn là ở lại Địa Phủ làm q/uỷ sai.
Còn Mạnh Bà, chính là công việc vất vả nhất trong số các q/uỷ sai.
Canh Mạnh Bà phải dùng nghiệp hỏa để nấu.
Thứ nghiệp hỏa có thể nuốt chửng vạn vật đó, thường xuyên th/iêu đ/ốt đôi tay tôi đến da tróc th!t bong.
Tôi cũng từng kháng nghị với Diêm Vương.
Nhưng ông ấy chỉ nhìn tôi và nói.
“Nước mắt của ngươi là đắng nhất, mới có thể nấu ra bát canh Mạnh Bà thuần khiết nhất thế gian.”
Chương 9
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Chương 9
7
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook