Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Họ là những bậc cha mẹ không có điểm gì đáng trách, nên trước khi kết quả xét nghiệm ADN được công bố, họ vẫn bị khả năng ấy làm cho day dứt, lo âu không yên. Chỉ có tôi là không bị ảnh hưởng.
Sau khi xã giao vài câu, tôi bình tĩnh hỏi: "Khương Vũ Phỉ, cô có lướt bảng tin tỏ tình của trường mình không?"
Cô ta cứng đờ người, rồi dùng giọng điệu tỏ vẻ không hiểu chuyện gì hỏi: "Không ạ, sao thế cô?"
"Trên bảng tin trường cô có người ẩn danh đăng chuyện của cô và D/ao D/ao, lời ra tiếng vào đều là á/c ý nhắm vào con bé. Bảng tin đó tôi đã nhờ người xóa rồi, nhưng đã có không ít người lần theo manh mối đó đi m/ắng con bé, chuyện này cô có biết không?"
Tôi luôn quan sát biểu cảm của Khương Vũ Phỉ, đến nửa sau câu nói, ánh mắt cô ta không còn tự nhiên nữa. Có lẽ còn thoáng chút hả hê.
"Con không biết chuyện này ạ."
Đôi mắt Khương Vũ Phỉ bỗng đỏ hoe: "Cô ơi, ý cô là cô nghĩ bảng tin đó là do con đăng sao? Trong lòng cô và bố mẹ, con là loại người như vậy sao?"
Chị dâu không nhịn được lên tiếng trước: "Phỉ Phỉ, ý của Chu Chu là con có từng kể chuyện này với bạn cùng phòng hay bạn bè nào không?"
Thần sắc cô ta d/ao động, một lúc lâu sau mới lí nhí nói: "Con có nhắc qua với bạn cùng phòng, có lẽ họ thay con bất bình thôi..."
Tôi đã quan sát những bình luận dưới bài đăng đó, đúng là có khả năng cao là người quen của cô ta.
"Trước khi có kết quả xét nghiệm ADN, việc đem chuyện này rêu rao ra ngoài thực sự quá vội vàng."
Anh cả tôi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà nói một câu như vậy.
Không phải lời lẽ nặng nề gì, nhưng không biết đã chạm trúng điểm nào của Khương Vũ Phỉ mà nước mắt cô ta cứ thế trào ra:
"Bố, bố cũng nghi ngờ là con cố tình sai khiến người ta làm vậy sao? Dù con cố ý hay vô tình, nhưng chẳng lẽ việc Giang Thanh D/ao cư/ớp đi mười tám năm cuộc đời của con không phải là sự thật sao? Đáng lẽ con mới là người được nuôi dưỡng bên cạnh bố mẹ, là cô con gái được bố mẹ yêu thương! Chẳng lẽ con không được phép oán h/ận nó sao?"
"Nhưng ngay cả khi mười tám năm trước các con thực sự bị tráo đổi, thì D/ao D/ao lúc đó cũng mới chào đời, nó không thể kiểm soát cuộc đời mình, cũng không biết thân thế của bản thân. Người con nên oán h/ận là kẻ gây ra tất cả chuyện này và những người bố mẹ không bảo vệ tốt cho con, chính là chúng ta đây." Bố tôi thở dài.
"Nhưng nó là kẻ hưởng lợi!"
Khương Vũ Phỉ ngã ngồi xuống đất, trong mắt thoáng tia không cam tâm: "Ngay cả bây giờ, bố mẹ vẫn coi nó như con gái mình, đúng không? Tất cả những gì nó có được đáng lẽ phải là của con!"
Cảm xúc của cô ta bộc lộ quá chân thực, đến cả anh cả và chị dâu cũng cảm thấy cô ta không hề nói dối.
Đúng là không giả.
Khương Vũ Phỉ đắm chìm trong câu chuyện về cuộc đời bị đá/nh tráo, thật lòng oán h/ận người đã thay thế mười tám năm cuộc đời mình, cũng như kẻ cầm đầu gây ra tất cả.
"Mọi người đang làm gì thế?" Phía sau bỗng vang lên giọng nam khác.
Triệu Vân Đình không biết đã vào từ lúc nào, đi thẳng tới đỡ Khương Vũ Phỉ dậy, đ/au lòng đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô ta.
Sau đó cậu ta quay người lại, gương mặt vẫn còn vẻ gi/ận dữ quát lớn với chúng tôi:
"Chú dì, hai người là bậc bề trên, nhưng cũng không thể cậy là bố mẹ mà m/ắng nhiếc Phỉ Phỉ được chứ? Cô ấy đã chịu bao nhiêu khổ cực bên ngoài, khó khăn lắm mới quay về, không những không cảm nhận được hơi ấm gia đình mà còn bị mọi người trút gi/ận chỉ vì một người không có qu/an h/ệ huyết thống."
Như để phụ họa cho lời của Triệu Vân Đình, nước mắt trên mặt Khương Vũ Phỉ rơi xuống, trông thật đáng thương.
"Khương Vũ Phỉ, cô đã đưa mật mã nhà này cho Triệu Vân Đình sao?"
Tôi bất ngờ lên tiếng phá tan bầu không khí ấy.
Hai người được nhắc đến lập tức khựng lại.
Anh cả và chị dâu tôi cũng cuối cùng đã nhận ra sự kỳ lạ khi Triệu Vân Đình xuất hiện ở đây.
Một lần là đi cùng xét nghiệm ADN, giờ lại đột ngột xuất hiện.
Thật khó để không suy diễn.
"Vân Đình, sao cậu lại qua đây?" Chị dâu nhíu mày hỏi.
Giọng Khương Vũ Phỉ vẫn còn nghẹn ngào, nhưng vẫn không nhịn được mà cố tình che đậy:
"Mẹ, là con nói cho anh Vân Đình biết. Trước đây con ở một mình bên này không quen, anh ấy qua xem con, nghĩ anh ấy là vị hôn phu của Giang Thanh D/ao nên con mới nói cho anh ấy..."
Anh cả và chị dâu, ngoài việc đang lúng túng trong chuyện của con gái, vốn không phải là người hồ đồ.
"Hóa ra cô cũng biết đây là vị hôn phu của Thanh D/ao," tôi thản nhiên nói, "Vị hôn phu của con gái mà không biết mật mã nhà con bé, lại biết mật mã nhà cô, điều này hợp lý sao?"
"Cô ơi..."
Triệu Vân Đình tất nhiên không nỡ để người đẹp bị chỉ trích, cậu ta nói với tôi:
"Cô, sao cô có thể vu khống Phỉ Phỉ như vậy? Con và cô ấy trong sạch, chỉ là qua xem thử thôi."
Trong sạch?
Hai người họ đã lăn lộn trên cùng một chiếc giường rồi.
"Vậy sao? Tôi không tin," tôi nói nhẹ bẫng, rồi trước khi họ kịp mở lời, tôi bổ sung thêm, "Trừ khi cho tôi xem lịch sử trò chuyện của hai người."
Hai người họ lại im lặng.
Triệu Vân Đình lên tiếng trước: "Chú dì, hiện tại hai người đến chút tin tưởng này cũng không dành cho con sao? Hay là, hai người muốn hủy hôn ước rồi?"
Con người này thật là, tự mình muốn làm chuyện x/ấu mà còn phải đi đổ lỗi trước.
Nhưng như vậy cũng đỡ cho tôi phải mất công xử lý chuyện này sau này.
Chương 8
Chương 10
Chương 13
Chương 8
Chương 13
Chương 8
Chương 6
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook