Vắng mặt hôm nay

Vắng mặt hôm nay

Chương 11

26/08/2026 23:23

Căng thẳng đến mức nói xin lỗi liền ba lần.

Anh nói lúc đó anh thấy.

Cô gái này sao mà dễ ngại ngùng đến thế.

Sau đó.

Tôi theo đuổi anh.

Không phải anh không biết.

Chỉ là cảm thấy một người đàn ông đã từng kết hôn.

Lại còn có con.

Thì không nên dễ dàng bắt đầu lại.

Lại sau đó nữa.

Là anh bắt đầu quen với việc đợi tin nhắn của tôi mỗi ngày.

Quen với việc có người đợi mình tan làm.

Quen với việc trong nhà có thêm một đôi dép lê.

Cũng là anh bắt đầu nảy sinh ý định kết hôn trước.

Đọc đến đây.

Giọng anh bắt đầu hơi khản đặc.

"Nhưng anh vẫn luôn không nói với em."

"Vì anh cảm thấy."

"Em biết."

Tôi cụp mắt xuống.

Anh tiếp tục.

"Sau này mới phát hiện ra."

"Anh luôn tưởng em cái gì cũng biết."

"Biết anh thích em."

"Biết anh không phải cố tình lạnh nhạt với em."

"Biết Lệnh Gia quan trọng."

"Biết anh có nỗi khó xử."

"Biết anh sau này sẽ bù đắp."

"Nhưng anh chưa bao giờ nghiêm túc hỏi."

"Rốt cuộc là em có biết hay không."

"Và dựa vào đâu mà em phải biết."

Đoạn cuối cùng.

Chỉ có một câu.

"Hứa Chi."

"Anh muốn cưới em không phải vì em hợp làm mẹ của Lệnh Gia."

Giọng anh hoàn toàn trầm xuống.

"Là vì anh yêu em."

"Nên mới muốn em trở thành vợ của anh."

Muộn mất một năm trời.

Cuối cùng tôi cũng đã nghe được.

Lời mà mình từng khao khát nhất.

Tôi lặng người đi một lúc.

Hỏi:

"Nói xong chưa?"

Sự kỳ vọng le lói trong đáy mắt Chu Tự dừng lại.

"Ừ."

"Vậy tôi nhận được rồi."

Giống hệt như lần ở sân bay.

Tay anh cầm tấm thẻ thề nguyện cứng đờ rất lâu.

"Chỉ có thế này thôi sao?"

Tôi nhìn anh.

Đột nhiên nhớ lại rất nhiều năm về trước.

Tôi nằm sấp bên cửa sổ xe.

Bắt anh phải nói một câu "không phải em thì không cưới".

Anh chê tôi ấu trĩ.

Lúc đó nếu tôi nghe được những lời hôm nay.

Có lẽ tôi sẽ khóc.

Sẽ lao tới ôm ch/ặt lấy anh.

Sẽ cảm thấy tất cả những uất ức trước đây đều xứng đáng.

Nhưng bây giờ.

Tôi chỉ thấy tiếc nuối.

"Chu Tự."

"Anh có biết năm nay tôi hối h/ận nhất điều gì không?"

Anh không nói gì.

"Không phải là ở bên anh."

"Cũng không phải vì anh mà chịu những uất ức đó."

"Mà là trước đây tôi luôn cảm thấy."

"Chỉ cần cuối cùng có thể kết hôn với anh."

"Những chuyện không vui trước đó đều không quan trọng."

Tôi mỉm cười.

"Sau này tôi mới biết."

"Con người không phải sống dựa vào cái kết quả cuối cùng."

"Những bộ phim bị bỏ lỡ."

"Những đêm dài chờ đợi một mình."

"Những lời nói nuốt ngược vào trong."

"Đều là cuộc đời của tôi cả."

Viền mắt anh đỏ lên từng chút.

"Anh biết."

"Bây giờ anh mới biết."

Tôi khẽ nói.

"Nhưng tôi đã trải qua hết rồi."

Chu Tự cúi đầu.

Lâu không cử động.

Đèn cảm ứng hành lang tắt ngấm.

Rồi lại sáng lên vì hàng xóm mở cửa.

Anh đột nhiên hỏi:

"Thật sự không còn chút cơ hội nào nữa sao?"

Đây là lần đầu tiên kể từ khi quen Chu Tự đến giờ.

Tôi nghe anh nói bằng giọng điệu này.

Không chắc chắn như trước đây.

Không bình thản như lúc bàn chuyện hôn lễ.

Càng không giống như lúc nói "sau này bù".

Như thể tương lai luôn nắm chắc trong tay.

Anh thực sự đã sợ hãi rồi.

Tôi không lừa anh.

"Không còn."

Chỉ hai chữ.

Thứ cuối cùng trong đáy mắt Chu Tự.

Như thể đang vỡ vụn dần.

Anh nhếch môi.

Nhưng không cười nổi.

"Được."

Lại qua một lúc lâu.

Anh gấp tấm thẻ thề nguyện viết lại kia.

Đặt lại vào hộp.

"Vậy sau này anh không đến làm phiền em nữa."

Tôi gật đầu.

"Cảm ơn."

Anh xoay người.

Đi được vài bước.

Lại dừng lại.

Không quay đầu.

"Hứa Chi."

"Ngày hôn lễ đó."

"Em hỏi anh có phải đã thấy nhẹ nhõm không."

Tay tôi vẫn đặt trên tay nắm cửa.

Giọng Chu Tự rất trầm.

"Không phải."

"Sau này anh nghĩ rất lâu."

"Ngày đó thứ khiến anh thực sự thấy nhẹ nhõm."

"Không phải là hôn lễ không thành."

"Mà là khi anh quay về."

"Em vẫn còn đó."

Đầu ngón tay tôi khẽ co lại.

"Cho nên anh tưởng rằng."

"Dù xảy ra chuyện gì."

"Em cũng sẽ ở đó."

Anh dừng lại rất lâu.

"Đây là điều hối h/ận nhất."

"Cả đời này của anh."

Sau đó Chu Tự thực sự không đến tìm tôi nữa.

Thỉnh thoảng nghe tin về anh từ bạn bè chung.

Sau khi Lệnh Gia lên cấp hai.

Tính cách thay đổi rất nhiều.

Có người hỏi con bé.

Tại sao bố mãi không kết hôn nữa.

Nó im lặng một lúc.

Nói:

"Vì trước đây có một người rất muốn gả cho bố."

"Nhưng bị chúng con làm mất rồi."

Khi bạn bè kể lại câu này cho tôi nghe.

Tôi đang dọn dẹp bàn làm việc.

Cuối năm chuyển văn phòng.

Trong ngăn kéo rơi ra một cuốn lịch cũ.

Tôi lật hai trang.

Mới nhận ra.

Là cuốn lịch dùng khi chọn ngày cưới lúc trước.

Một trang trong đó bị bút đỏ khoanh lại rất nhiều lần.

Bên cạnh là chữ viết của chính tôi.

【Hôn lễ.】

Phía dưới còn vẽ một mặt cười rất nhỏ.

Đêm đó.

Chính là lúc tôi cầm cuốn lịch này.

Ngồi cạnh Chu Tự hỏi anh rất nhiều lần.

Ngày nào thì tốt.

Anh cứ nói tùy ý.

Cuối cùng mới nói.

"Để muộn một chút cũng không sao."

Hóa ra lúc đó.

Tôi đã rất quen với việc đẩy những chuyện quan trọng xuống sau.

Tôi nhìn chằm chằm vào trang đó một lúc.

Gấp cuốn lịch lại.

Ném vào sọt rác bên cạnh thùng giấy chuyển nhà.

Đồng nghiệp vừa hay ôm một chồng lịch bàn mới đi vào.

Tiện tay ném cho tôi một cuốn.

"Của năm sau đấy."

"Chẳng phải cậu luôn bảo muốn nghỉ phép sao?"

Danh sách chương

4 chương
26/08/2026 16:25
0
26/08/2026 23:23
0
26/08/2026 23:23
0
26/08/2026 23:23
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu