Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giờ nghĩ lại, có lẽ anh ta đang mượn cớ đó để giải tỏa sự bất mãn trong lòng.
Nhìn những dòng bình luận ch/ửi bới, đe dọa tràn ngập màn hình.
Cùng với câu nói chói tai: 【Nam chính chẳng qua chỉ dùng nhân vật quần chúng để luyện kỹ thuật thôi, bảo bối nữ chính xứng đáng với những gì tốt nhất.】
Tôi đột nhiên thấy buồn nôn.
Thậm chí bắt đầu thấy thương hại nữ chính trong miệng họ.
Hoàn toàn không còn hứng thú gì nữa.
Nếu Quý Chiết Dã không mắc chứng lo âu chia ly.
Vậy dừng lại một chút cũng không sao chứ?
Thế là tôi ngước mắt lên.
"Thôi bỏ đi."
Lông mi Quý Chiết Dã r/un r/ẩy:
"Cũng đúng, hôm nay em đã rất mệt rồi..."
Lời bao biện còn chưa nói xong đã bị tôi c/ắt ngang:
"Sau này không cần nữa."
Quý Chiết Dã bắt đầu chiến tranh lạnh đơn phương với tôi.
Tuy không nói lời nào, nhưng tôi luôn cảm giác anh ta cứ lén lút đi theo mình như hình với bóng.
Chỉ là hiện tại tôi đã không còn sức lực để suy nghĩ thêm nữa.
Chúng tôi hiếm khi cãi nhau lâu như vậy.
Đa số trường hợp, tôi đều là người mềm lòng trước.
Sẽ sán lại gần, cọ quậy nũng nịu vì sợ anh ta không thoải mái.
Khi tôi đã lượn lờ trước mặt anh ta đến lần thứ ba mà vẫn không nhận được phản ứng gì.
Quý Chiết Dã cuối cùng cũng chịu yên phận.
Tôi không cần cố tình đi xem anh ta đang làm gì.
Những dòng bình luận đã bắt đầu hớn hở tường thuật cho tôi.
【Tôi biết ngay nam chính không thể nhịn nổi mà, quả nhiên, thế là chủ động đi tìm nữ chính rồi kìa.】
【Làm sao bây giờ, sự căng thẳng giữa hai người họ mạnh đến mức tôi thấy nam chính lưu tên nữ chính là tên đầy đủ thôi cũng thấy ngọt, đây gọi là gì nhỉ, người lạ quen thuộc nhất.】
【Nam chính quả nhiên vẫn canh cánh trong lòng chuyện nữ chính năm xưa bỏ rơi anh ta ra nước ngoài, nhưng dù vậy vẫn không nỡ xóa tên cô ấy, đúng là gu của tôi.】
【Cặp đôi khổ mệnh của tôi, bảo bối nữ chính rõ ràng là vì c/ứu nam chính bị thương nên mới phải ra nước ngoài chữa trị mà, hu hu.】
【Nhân vật quần chúng cuối cùng cũng làm được một việc tốt, tốt nhất là cả đời này hãy chiến tranh lạnh với nam chính đi, mau cút đi cho rảnh n/ợ được không? Có biết đối với những người gh/ét cô thì đây chính là phần thưởng không? Cảnh vụng tr/ộm này thật là đã!】
Tôi siết ch/ặt chiếc điều khiển trong tay.
Quay đầu lại, Quý Chiết Dã vội vàng nhấn tắt điện thoại.
Tốc độ rất nhanh, nhưng cái tên 【Khương Doanh】 lướt qua trong chớp mắt vẫn bị tôi bắt gặp.
Có lẽ vì chột dạ.
Anh ta chủ động sán lại gần tôi để làm hòa.
"Tống Nhát Gan, em vẫn còn gi/ận à?"
Tôi nhàn nhạt nhìn anh ta một cái.
"Không có."
Quý Chiết Dã khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Như thể vô tình, anh ta lại dựa sát vào hơn một chút.
Đùi cọ vào đùi tôi, cánh tay vòng qua vai tôi từ phía sau.
Thấy tôi không từ chối, khóe miệng anh ta khẽ nhếch.
Sau đó cả người như chú mèo được vuốt lông, toàn thân thả lỏng ra.
Anh ta chọc chọc vào eo tôi:
"Đúng rồi, camera nhà mình có phải hỏng rồi không, chẳng thấy sáng đèn nữa."
Nhịp thở của tôi khựng lại.
Camera là do tôi lắp.
Lúc lắp, tôi còn đặc biệt dặn dò Quý Chiết Dã.
Nếu anh ta nhớ tôi, chỉ cần nhìn vào camera gọi tên tôi một tiếng, tôi sẽ nhận được thông báo.
Quý Chiết Dã lúc đó đang chơi game.
Nghe thấy câu này, anh ta chẳng buồn ngẩng đầu lên.
"Tống Tòng Tâm, em coi anh là chó mà nuôi à? Ham muốn kiểm soát mạnh thật đấy."
Chỉ là màn hình điện thoại khi ấy tối sầm lại.
Vành tai đỏ ửng.
Tôi lúc đó chỉ nghĩ anh ta x/ấu hổ, giờ nghĩ lại chắc là do tức gi/ận.
Sự thật chứng minh Quý Chiết Dã quả thực không quen với sự tồn tại của camera.
Không ít lần đang thay đồ dở trước mặt camera mới sực nhớ ra:
"Tống Tòng Tâm, em đừng có bi/ến th/ái đến mức thật sự đang xem đấy nhé!"
Khi điện thoại gửi thông báo, tôi đang trong cuộc họp.
Cứ tưởng chứng lo âu chia ly của anh ta lại tái phát, nên vội vàng bấm vào xem.
Chất lượng 4K sắc nét, hình ảnh cực kỳ nóng bỏng, cơ bụng cơ ngựk săn chắc của Quý Chiết Dã hiện ra rõ mồn một.
Khiến tôi sợ đến mức phải vội vàng đổi sang miếng dán chống nhìn tr/ộm.
Sau đó còn đặc biệt dặn anh ta, lần sau đừng gọi tôi lúc đang thay đồ.
Khi ấy, giọng Quý Chiết Dã đầy vẻ khó chịu:
"Đừng có tự mình đa tình, chỉ là trùng hợp thôi, chẳng ai nhớ em cả."
Cũng đúng.
Nghĩ như vậy, tối qua, tôi đã tắt camera.
Vậy nên anh ta đang lo lắng tôi nhìn thấy lịch sử trò chuyện với nữ chính sao?
Tôi thấy hơi mệt mỏi, nở một nụ cười vô cảm:
"Tôi tắt rồi, tiếng thông báo phiền lắm."
Biểu cảm của Quý Chiết Dã thay đổi ngay lập tức.
Anh ta đứng phắt dậy, vành mắt đỏ hoe:
"Tùy em, tháo luôn cũng được, dù sao tôi cũng gh/ét cái thứ ch*t ti/ệt đó từ lâu rồi!"
Tôi không ngờ rằng, người tìm đến tôi trước cả kết quả điều tra lại là Tạ Dục Thanh.
Rõ ràng là bàn chuyện công việc.
Anh ta không chọn phòng riêng mà chọn một vị trí cạnh cửa sổ.
Ngày nghỉ, anh ta vẫn ăn mặc chỉnh tề với vest và giày da như mọi khi.
Thấy tôi đến, anh ta mỉm cười:
"Phong cảnh ở đây không tệ đúng không?"
Sắc mặt tôi căng thẳng, đi thẳng vào vấn đề:
"Anh nói anh biết chuyện giữa Quý Chiết Dã và Khương Doanh là có ý gì?"
Tạ Dục Thanh nhướng mày, đưa cho tôi một tập tài liệu.
"Em vẫn như hồi đi học, lúc nào cũng nóng vội."
Tôi đọc lướt qua rất nhanh.
Những gì bình luận nói đều là sự thật.
Khương Doanh đúng là ân nhân c/ứu mạng của Quý Chiết Dã.
Nhà họ Khương và họ Quý là chỗ quen biết lâu đời, Khương Doanh và Quý Chiết Dã có hôn ước từ nhỏ, t/ai n/ạn xảy ra trong một buổi biểu diễn của Khương Doanh.
Quý Chiết Dã đến hậu trường thăm, không ngờ một đạo cụ rơi xuống, đ/ập mạnh vào người.
Trong khoảnh khắc nguy cấp, chính Khương Doanh đã đẩy anh ra.
Sau đó, Khương Doanh ra nước ngoài chữa chân, còn Quý Chiết Dã tỉnh dậy thì quên hết mọi chuyện, nhà họ Quý phong tỏa tin tức, chỉ nói với anh rằng Khương Doanh đã bỏ rơi anh để ra nước ngoài du học.
Đúng là một kịch bản ngược tâm tiêu chuẩn.
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 12
Chương 9
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook