Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cậu ấy không còn vẻ vô tư lự như ngày thường, giữa đôi chân mày lộ rõ nét nghiêm túc, cùng với sự đắn đo và mong đợi.
"Trần Ngữ, tớ đã thích cậu rất lâu rồi."
"Sau khi đủ mười tám tuổi, chúng mình ở bên nhau được không?"
Sự hỏi han nghiêm túc của cậu ấy khiến tôi trở nên lúng túng.
Từ trước đến nay, tôi chỉ coi Tô Cảnh Nhiên là bạn tốt, là sự tồn tại giữa bạn bè và người thân trong gia đình.
Tôi nhất thời hoảng lo/ạn.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi đã từ chối cậu ấy:
"Trước khi thi đại học, tớ không cân nhắc chuyện yêu đương."
Kể từ đó, ngày nào tôi cũng sợ phải gặp Tô Cảnh Nhiên.
Luôn cảm thấy lời tỏ tình vừa thốt ra, đã khiến mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi trở nên khác lạ.
Sau này mỗi khi thấy Tô Cảnh Nhiên, tôi đều lảng tránh, cảm giác này thực sự rất gượng gạo.
Chuyện Tô Cảnh Nhiên tỏ tình với tôi nhanh chóng bị đồn ra ngoài.
Có người nói chúng tôi đã thành đôi, cũng có người nói dù bây giờ chưa yêu, thì sớm muộn gì sau này cũng sẽ bên nhau.
Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Người xung quanh đều biết, tôi và Tô Cảnh Nhiên là thanh mai trúc mã, còn có bạn học lén lút đẩy thuyền cho chúng tôi.
Trương Đồng sau khi thấy Tô Cảnh Nhiên thất vọng quay lưng đi, liền khuyên tôi:
"Tiểu Ngữ, tớ thấy Tô Cảnh Nhiên cũng rất tốt mà."
"Nếu tớ mà có một người bạn thanh mai trúc mã bảo vệ mình như vậy, tớ đã chẳng nỡ để cậu ấy đi thích người khác rồi."
Đôi khi rung động không đúng lúc, duyên phận luôn bị lệch nhịp.
Cũng giống như người mà Trần Tinh D/ao thích không phải là tôi vậy.
Tô Cảnh Nhiên thấy tôi cứ mãi trốn tránh cậu ấy.
Trên đường về nhà, cậu ấy vừa đi gi/ật lùi vừa nói chuyện với tôi:
"Trần Ngữ, cậu không phải là người trời không sợ đất không sợ sao, sao mới tỏ tình một câu đã dọa cậu sợ rồi?"
Bước chân tôi khựng lại, ngẩn người:
"Ý cậu là sao?"
Tô Cảnh Nhiên cười bất lực: "Ý tớ là, sao mới tỏ tình có chút mà đã làm cậu sợ hãi đến thế?"
Tôi giả vờ kiên định, chột dạ phủ nhận:
"Đâu có, chỉ là dạo này tớ bận quá thôi."
Tô Cảnh Nhiên bỗng cười một cái, trở lại dáng vẻ đùa giỡn như thường ngày:
"Đã bảo hôm đó là ngày Cá tháng Tư, cố tình trêu chọc cậu thôi, không ngờ cậu lại sợ lâu đến thế."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nói ra nỗi lòng:
"Tớ cứ tưởng sắp mất đi người bạn là cậu rồi."
"Cậu đột nhiên như vậy, tớ chẳng biết phải đối xử với cậu thế nào nữa."
Tôi oán trách Tô Cảnh Nhiên, nói ra những suy nghĩ suốt một tháng qua.
Đôi chân mày của Tô Cảnh Nhiên thoáng buồn bã, nhưng rất nhanh đã giãn ra.
"Từ nhỏ đến lớn, tớ nghịch ngợm không ít, cậu còn lạ gì nữa."
Nhưng tôi đã lớn rồi, sao có thể không nhìn thấu tâm tư của cậu ấy.
Tôi tiếp lời:
"Ai bảo tớ không biết? Tất nhiên là tớ biết rồi."
Trong ký ức hồi nhỏ, Tô Cảnh Nhiên luôn thích nhân lúc tôi đang làm bài tập trên bàn, lấy bút màu lén vẽ hai chòm râu mèo trên má tôi.
Đợi đến khi tôi ngẩng đầu soi gương, tức đến mức đuổi theo cậu ấy chạy khắp nhà.
Cậu ấy cười cong cả mắt, vừa chạy vừa quay đầu lại trêu chọc tôi.
Thế nhưng mỗi khi tôi bị người khác b/ắt n/ạt ở trường, Tô Cảnh Nhiên luôn là người đứng ra đầu tiên.
Có một lần, một nữ sinh để ý đến hộp bút màu của tôi, đe dọa bắt tôi phải đưa cho cô ta.
Tôi không đồng ý.
Vì đó là món quà sinh nhật mẹ m/ua cho tôi.
Tô Cảnh Nhiên nhìn thấy, liền bước tới cảnh cáo bạn học đó:
"Sau này cậu mà còn dám đe dọa Trần Ngữ như thế, tớ sẽ cho cậu biết tay."
Có Tô Cảnh Nhiên chống lưng, sau đó không ai dám b/ắt n/ạt tôi nữa.
Thời cấp hai, có bạn học gửi thư tình cho tôi, bị Tô Cảnh Nhiên nhìn thấy.
Cậu ấy tịch thu lá thư, rồi báo cáo lên giáo viên chủ nhiệm.
Kể từ đó, cũng chẳng còn ai dám gửi thư tình cho tôi nữa.
Thời cấp ba cũng vậy.
Có Tô Cảnh Nhiên ở đó, giúp tôi chặn đi không ít đào hoa.
Con hẻm nhỏ vốn tưởng rất dài lúc nhỏ, không ngờ giờ đây đã đi đến cuối đường.
Tô Cảnh Nhiên bỗng dừng bước, giọng trầm xuống:
"Có phải cậu thích Trần Tinh D/ao không?"
Nhịp thở của tôi khựng lại, tâm sự thời thiếu nữ cứ thế bị Tô Cảnh Nhiên nhìn thấu.
Tôi không phủ nhận, giọng nói hơi ấp úng:
"Cậu... sao cậu biết?" Lời vừa dứt, tôi thấy ánh cười nhạt nhòa trong đáy mắt Tô Cảnh Nhiên dần tan biến.
Vai cậu ấy khẽ chùng xuống, như thể có thứ gì đó trong lòng lặng lẽ rơi vào khoảng không.
"Vì ánh mắt cậu nhìn cậu ta, không giống với ánh mắt cậu nhìn tớ."
Nói xong câu này, Tô Cảnh Nhiên thoáng mất h/ồn.
Như thể một góc nào đó trong tim bỗng nhẹ nhàng trống rỗng.
Rõ ràng cậu ấy đang đứng ngay trước mặt tôi, nhưng dường như trong phút chốc đã cách xa một khoảng.
Một lúc lâu sau, Tô Cảnh Nhiên mới lên tiếng:
"Trần Ngữ, tháng sau tớ phải ra nước ngoài rồi."
Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt đượm vẻ luyến lưu:
"Sau này... không thể bảo vệ cậu được nữa rồi."
Tôi thu lại cảm xúc, giả vờ thoải mái nói với cậu ấy:
"Vậy chúc cậu thuận lợi! Sau này ra nước ngoài phát tài rồi, cũng không được quên tớ đấy."
Tôi giơ nắm đ/ấm ra, muốn chạm vào tay cậu ấy.
"Giàu sang chớ quên nhau nhé."
Tô Cảnh Nhiên cười bất lực nhưng đầy nuông chiều:
"Thật hết cách với cậu, giàu sang chớ quên nhau."
Khoảnh khắc hai nắm đ/ấm chạm nhau, Tô Cảnh Nhiên nhìn cô nàng ham tiền Trần Ngữ này.
Trong lòng cậu ấy hiểu rõ hơn ai hết, lời tỏ tình đó không phải là trò đùa, mà là tiếng lòng chân thật nhất của cậu ấy.
Tô Cảnh Nhiên đã đưa ra một quyết định đầy mạo hiểm.
Nếu Trần Ngữ cũng thích cậu, cậu sẽ không ra nước ngoài nữa.
Nếu Trần Ngữ từ chối cậu, cậu cũng nên buông tay để cô ấy đi tìm hạnh phúc của mình.
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 12
Chương 9
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook