Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đó là bản ghi lần cuối cùng chạy mô hình tương thích của chúng tôi năm ấy.
Ngày tháng dừng lại ở đúng cái ngày tôi rời khỏi căn nhà tân hôn.
Sau tên tôi vẫn ghi 97%.
Đàm Dư 98%.
Còn ở dòng dưới cùng, có thêm một dòng chữ được bổ sung bằng tay sau này.
【Phép tính vô hiệu.】
【Nguyên nhân sai sót: Nhầm lẫn tình yêu là một giá trị có thể so sánh.】
Tôi xem xong, không trả lời.
Nhấn nút xóa.
Đêm đó, Chu Tự đang nấu mì trong bếp.
Cậu ấy cho nhiều nước quá, mì bị nhừ, lại còn mặn chát.
Tôi ăn miếng đầu tiên đã nhíu mày.
Cậu ấy lo lắng hỏi: "Khó ăn lắm à?"
"Khó ăn ch*t đi được."
"Vậy đừng ăn nữa, để anh nấu lại."
Tôi ôm lấy bát mì vào lòng.
"Không cần."
Cậu ấy cười.
Cúi đầu hôn lên trán tôi.
Chẳng có gì được tính toán cả.
Không có thời gian tối ưu, không có tỷ lệ hoàn hảo.
Không có 97, cũng chẳng có 98.
Chỉ có một người nấu mì hỏng, và một người khác vẫn sẵn lòng ngồi xuống cùng anh ấy ăn cho hết bát.
Còn cái ngày mà Thẩm Duật Hành cuối cùng cũng học được cách không tính toán nữa.
Tôi đã không còn nằm trong đáp án của anh ta rồi.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook