Bố mẹ vẫn đang dùng tài khoản livestream tôi để lại sau khi nghỉ việc để bán hàng

Ngày xây dựng tài khoản mới, mẹ tôi nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện trống không một lúc lâu.

“Thật sự không thể đặt là “Văn phòng phẩm Tiểu Nghi” sao?”

“Không được.”

“Vậy gọi là “Văn phòng phẩm nhà họ Giang”?”

Tôi suýt bật cười nhưng lại nhịn xuống. “Bố mẹ tự quyết định đi, miễn là đừng dùng tên con để khiến người ta tưởng con vẫn còn ở đó là được.”

Cuối cùng họ dùng hai chữ trên biển hiệu nhà kho làm tên cửa hàng. Rất bình thường, thậm chí có chút quê mùa. Bố tôi đọc tên tài khoản mới ba lần, như thể đang cố thích nghi với một bộ quần áo không vừa cỡ.

Kh//âu Hòa phụ trách chuyển dữ liệu sản phẩm sang. Tôi ngồi bên cạnh, chỉ xử lý những văn bản và hình ảnh có thể chuyển giao. Mỗi khi chuyển xong một mục, chúng tôi lại đá/nh dấu sản phẩm tương ứng trên tài khoản cũ là “Ngừng b/án”. Những bình luận, lượt lưu, số đơn hàng tích lũy suốt hai năm qua đều ở lại trang cũ, không thể chuyển đi. Đây chính là phần mà bố mẹ khó chấp nhận nhất.

“Thế là bằng không hết.” Bố tôi nói.

“Dạ.”

“Con đi cũng thật dứt khoát.”

Con chuột trong tay tôi khựng lại. “Con không đi dứt khoát. Bây giờ đêm nào con cũng đang xử lý hàng trả về, studio cũng chưa cho con đụng vào khách hàng.”

Ông nhìn tôi một cái rồi nuốt lời định nói vào trong.

Chiều hôm đó, chúng tôi thử mở phiên livestream đầu tiên trên tài khoản mới. Không phải để b/án được nhiều, chỉ để kiểm tra thiết bị và quy trình. Trong ống kính chỉ có mẹ tôi và một chiếc bàn sạch sẽ, Kh//âu Hòa ngồi bên cạnh theo dõi số liệu, bố tôi phụ trách kho. Số người xem trực tuyến cao nhất là hai mươi bảy người.

Tài khoản cũ bình thường mới mở máy năm phút đã có hai, ba nghìn người xem.

Khi mẹ tôi giới thiệu đến sản phẩm thứ ba thì rõ ràng bị vấp từ, bà dừng lại hai giây, đưa tay định lấy tấm thẻ gợi ý của tôi ngày trước. Tôi ngồi ngoài ống kính, không đưa tấm mới cho bà, cũng không đỡ lời giúp. Bà tự lật bảng danh mục sản phẩm, cuối cùng nói: “Món này mẹ chưa rành, hôm nay không nói bừa, chúng ta xem món tiếp theo.”

Có bình luận cười chê bà thật thà. Tôi cũng cười theo.

Kết thúc phiên, câu đầu tiên bà nói là: “Khó thật.”

“Trước đây con cũng thấy khó.”

“Con trông có vẻ trôi chảy lắm mà.”

“Đó là chuyện về sau rồi.”

Bà cúi đầu sắp xếp lại xấp giấy ghi chú trên bàn, hồi lâu sau mới nói: “Trước đây mẹ chỉ thấy con ngồi nói chuyện là đơn hàng tự vào.”

Tôi không tiếp lời kiểu “Cho nên bố mẹ không tôn trọng công việc của con”. Bà đã đích thân ngồi vào đó một lần, những lời giải thích đó ngược lại trở nên thừa thãi.

Kh//âu Hòa chuyển dữ liệu hậu đài cho bà xem. “Trong hai mươi bảy người đó có mười một người xem quá mười phút, đã không tệ rồi.”

Mẹ tôi trừng mắt nhìn nó. “Có phải em sợ chị không trả lương cho em không?”

Kh//âu Hòa rất thẳng thắn. “Cũng có một chút.”

Cả ba chúng tôi đều cười, ngay cả bố tôi ở phía sau cũng hừ một tiếng.

Tiếng cười đó rất ngắn, nhưng là lần đầu tiên trong khoảng thời gian này gia đình không giống như đang họp kiểm điểm trách nhiệm.

Buổi tối, tôi ký xong danh sách bàn giao dữ liệu sản phẩm cho tài khoản mới, đặc biệt ghi chú: văn bản sản phẩm, hình ảnh thông số, hỏi đáp hậu mãi có thể sử dụng; các tư liệu liên quan đến gương mặt, giọng nói, tên tuổi tiến cử của tôi không được chuyển giao. Kh//âu Hòa ký vào cột người thực hiện, bố mẹ tôi mỗi người cũng ký một bản.

Không có nghi thức pháp lý nào, chỉ là bốn người ngồi bên bàn livestream, đổi một câu “ai cũng biết” ngày trước thành những câu chữ có thể nhìn thấy rõ trên giấy.

Sau khi về studio, chị Trình cuối cùng cũng cho tôi thử một đoạn lời bình kiểm tra nội bộ. Không phải dự án khách hàng chính thức, nhưng đã tiến thêm một bước so với việc chỉ sắp xếp thư viện âm thanh. Tôi đính kèm tuyên bố quyền lợi vào trang đầu của tệp dự án, viết tỉ mỉ hơn trước.

Chị Trình xem xong chỉ nói: “Lần này có tiến bộ.”

Tôi rất muốn hỏi bao giờ mới được quay lại làm việc với khách hàng, cuối cùng vẫn nhịn lại. Bởi vì bây giờ tôi đã biết, việc thiết lập ranh giới không phải cứ hoàn thành một tờ danh sách là có thể lấy lại được mọi thứ ngay lập tức.

Còn ba ngày nữa là đến ngày ngừng sử dụng, fan của tài khoản cũ liên tục để lại bình luận hỏi tôi đi đâu. Bố mẹ đều trả lời theo đúng những gì chúng tôi đã bàn bạc: tài khoản sắp ngừng b/án hàng, Giang Nghi đã rời khỏi công việc livestream, sau này do tài khoản mới điều hành.

Có người chúc phúc, cũng có người m/ắng chúng tôi cố tình bỏ rơi fan cũ.

Lần đầu tiên tôi không đọc hết từng bình luận.

Kh//âu Hòa hỏi tôi có sợ fan bỏ đi sạch không.

“Sợ.” Tôi nói.

“Vậy sao chị còn đóng?”

“Đóng.”

Nó khép sổ tay lại, gật đầu. “Vậy là được rồi.”

Tôi biết nó không hề đảm bảo kết quả sẽ tốt đẹp. Nó đang nói về một chuyện thực tế hơn: quyết định này cuối cùng đã có người chịu trách nhiệm và ngày tháng cụ thể.

Sau khi phiên livestream thử nghiệm trên tài khoản mới kết thúc, mẹ tôi xem xét rất kỹ hai mươi bảy khán giả đó, thậm chí còn ghi lại ba tài khoản đặt câu hỏi nhiều lần. Trước đây bà chỉ chăm chăm nhìn vào số đơn hàng, bây giờ lại bắt đầu tự tay ghi lại câu hỏi của khán giả. Bố tôi cũng kiểm tra lại một lần nữa số hàng tồn bị điền sai, không còn đẩy máy tính bảng cho tôi nữa.

Tôi ngồi bên bàn livestream, nhìn họ lúng túng bắt đầu lại từ đầu, trong lòng không hề có cảm giác hả hê b/áo th/ù. Đó vốn dĩ là kết quả tôi yêu cầu: tên của tôi được rút lại, còn việc kinh doanh của họ thì do họ tự học cách gánh vác.

Danh sách chương

5 chương
24/08/2026 14:51
0
24/08/2026 14:51
0
25/08/2026 04:09
0
25/08/2026 04:08
0
25/08/2026 04:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bạn trai đã bán đi những giấc mơ của chúng tôi

Chương 12

2 phút

Chữ ký trên công thức hương mới

Chương 11

4 phút

Mỗi khi trong nhà có người nói dối, chiếc điện thoại hỏng lại vang lên tiếng mẹ

Chương 11

7 phút

Bố mẹ vẫn đang dùng tài khoản livestream tôi để lại sau khi nghỉ việc để bán hàng

Chương 10

9 phút

Cha tự ý cho anh trai mượn studio làm tân phòng mà chẳng hỏi ý tôi

Chương 10

12 phút

Cha mẹ gửi thư xin thôi thực tập, bắt tôi về nhà chăm sóc bà nội nằm viện

Chương 10

14 phút

Mẹ tự ý lấy tên tôi để đặt tiệc đính hôn cho em gái

Chương 10

16 phút

Chiếc huy hiệu trường từ bảy năm trước xuất hiện trong tủ đồ thất lạc

Chương 10

18 phút
Bình luận
Báo chương xấu