Xuân chẳng đợi ta, ta tự tạo xuân

Xuân chẳng đợi ta, ta tự tạo xuân

Chương 18

25/08/2026 09:29

Bản cung sẽ vào cung ngay, xin Hoàng thượng ban một đạo chỉ tứ hôn.

"Để tránh cái tên ngốc này lại làm mình m/áu me be bét, lão Vương gia mà đến làm lo/ạn, bản cung chịu không nổi đâu."

Tôi sững sờ, vội quỳ xuống:

"Điện hạ, Thanh Sắt không dám..."

Trưởng công chúa kéo tôi đứng dậy, nhìn tôi:

"Con trước đây luôn nói mình không xứng, hôm nay ta nhất định phải để con ghi nhớ, con xứng."

"Vài ngày nữa thánh chỉ xuống, con cứ an tâm làm tân nương tử của mình đi."

Tạ Huyền Độ cử động trên sập, giọng khàn khàn hỏi:

"Điện hạ, Thánh thượng sẽ chuẩn tấu chứ?"

Trưởng công chúa quay đầu lại, cười như không cười: "Mối nhân duyên bản cung bảo đảm, có khi nào không chuẩn?"

Hắn nói: "Vậy thần xin tạ ơn Điện hạ đã tác thành."

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

Tôi đỏ mặt lén nhìn hắn, lại phát hiện hắn cũng đang nhìn tôi, đôi mắt đen láy trong veo, mang theo vẻ dịu dàng mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Tim tôi run lên, vội vàng cúi đầu, vành tai đỏ bừng nóng rực.

Nhưng trong lòng lại ngọt ngào như vừa ăn mật.

Vài ngày sau, thánh chỉ đã ban xuống.

Tôi quỳ dưới sảnh, nghe những câu chữ trong thánh chỉ: "Tĩnh An Vương thế tử Tạ Huyền Độ, đoan phương trì trọng; Nữ sử phủ Trưởng công chúa Tiêu Thanh Sắt, hiền lương nhân hậu, đặc ban cho hai người thành hôn, chọn ngày lành cử hành hôn lễ", đầu ngón tay khẽ r/un r/ẩy, đến cả động tác dập đầu cũng mang theo mấy phần không chân thực.

Lễ tuyên chỉ xong xuôi, thái giám cười chúc mừng rồi cáo từ rời đi.

Trong sảnh chỉ còn lại hai chúng tôi.

Hắn đứng trước mặt tôi, sắc mặt trang trọng hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

"Thanh Sắt, thánh chỉ đã ban, sau này nàng chính là người vợ ta cưới hỏi đàng hoàng."

"Những ấm ức nàng từng chịu, những lạnh nhạt nàng từng trải qua, ta không cách nào xóa bỏ giúp nàng."

"Nhưng quãng đời còn lại, ta tuyệt đối không để nàng chịu thêm nửa phần bạc đãi, nàng cứ an tâm làm những việc mình muốn, sau lưng đã có ta."

Tôi ngước mắt nhìn hắn, hốc mắt lập tức nóng lên.

Trước đây ở nhà họ Tiêu, tôi sống trong nơm nớp lo sợ, đến cười một cái cũng sợ rước lấy đò/n roj;

Giờ đây lại có người mang trọn tấm chân tình, muốn che mưa chắn gió cho tôi, cho tôi một mái nhà bình yên.

Những đắng cay năm xưa, dường như đều đã tìm được nơi an nghỉ trong lời hứa hẹn này.

Tôi há miệng, nhưng không nói được một chữ, chỉ có thể gật đầu thật mạnh, nước mắt "lã chã" rơi xuống.

Hắn thở dài, dùng đầu ngón tay ấm áp lau đi từng giọt nước mắt của tôi.

Cuối cùng, hắn vươn tay ôm tôi vào lòng, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu tôi, thấp giọng nói:

"Sao lại khóc rồi? Người khác không biết, còn tưởng ta Tạ Huyền Độ ép hôn đấy."

Tôi vùi vào ngựk hắn, nghe nhịp tim trầm ổn của hắn, một luồng hơi ấm dâng lên trong lòng.

Ngoài hành lang có gió thổi vào, cuốn theo vài cánh hoa quế đầu thu, rơi xuống bên chân chúng tôi.

Tôi nhắm mắt lại, chẳng muốn nghĩ ngợi điều gì nữa.

Nhà họ Tiêu, người mẹ đó, Tiêu Minh Châu, tất cả đều xa xôi như chuyện kiếp trước.

Giờ đây, tôi có sự coi trọng và tin tưởng của Trưởng công chúa, có công việc để an thân lập mệnh, và có cả người ấy với tấm lòng chân thành.

Con đường phía trước còn dài, không còn giông bão ép buộc, những năm tháng còn lại, đều là cảnh xuân tươi đẹp dành riêng cho tôi.

Danh sách chương

3 chương
25/08/2026 09:29
0
25/08/2026 09:29
0
25/08/2026 09:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu