Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
25/08/2026 04:30
Tôi chợt hiểu ra tại sao họ lại đến đây.
Mười vò rư/ợu của nhà họ Hứa đã hỏng hết cả.
Không có tôi, tửu phường chỉ là một cái hố không đáy đ/ốt tiền.
Hứa Văn Viễn không phải đến đón vợ.
Chàng ta đến đón một người thợ nấu rư/ợu không cần tiền công.
“Muốn tôi quay về cũng được.”
Ánh mắt chàng ta sáng rực.
“Anh trả lại tiền đã tiêu trong sáu năm qua cho tôi trước đã.”
“Tiền ăn học một trăm tám mươi lượng, tiền đi thi bảy mươi lượng, tiền chuộc tổ trạch cho Liễu Ngọc Nương ba trăm lượng.”
“Tiền lẻ tôi không tính, tổng cộng năm trăm năm mươi lượng.”
Liễu Ngọc Nương thét lên:
“Cô sao không đi cư/ớp luôn đi?”
Tôi nhìn về phía bộ đầu sau lưng ả.
“Chẳng phải kẻ đi cư/ớp đã đến rồi sao?”
Bộ đầu sầm mặt xuống.
“Thẩm thị, cô bị sơn tặc bắt đi, Hứa tú tài báo quan c/ứu cô, cô không biết ơn thì thôi, còn dám ngậm m/áu phun người?”
“Ai nói tôi bị bắt đi?”
Tôi lấy tờ giấy n/ợ do chính tay Hứa Văn Viễn viết ra.
Tuy khế ước gốc đã bị Tần Liệt x/é, nhưng Chu Hổ đã sớm cho người chép lại một bản.
“Chính chàng ta chủ động lấy tôi ra gán n/ợ.”
“Theo luật Đại Chu, m/ua b/án vợ con cùng tội.”
“Muốn bắt, thì cũng phải bắt chàng ta trước.”
Sắc mặt Hứa Văn Viễn trắng bệch trong giây lát.
Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Nhưng rất nhanh, chàng ta lại cười lạnh.
“Chỉ một tờ giấy chép lại, chứng minh được gì?”
“Ta chỉ cần nói là do sơn tặc ép viết, huyện lệnh đại nhân tự nhiên sẽ tin ta.”
Quả nhiên, chàng ta đã sớm chuẩn bị.
Liễu Ngọc Nương hất cằm.
“Huyện lệnh đại nhân ngưỡng m/ộ tài học của Hứa lang nhất.”
“Một mụ đàn bà của sơn tặc mà cũng đòi đấu với vị quan ông tương lai sao?”
Bộ đầu vung tay, mười mấy quan sai rút đ/ao bao vây cổng trại.
“Hắc Phong Trại tàng trữ binh khí, cư/ớp đoạt dân nữ, chiếm giữ tửu phường.”
“Tất cả buông vũ khí xuống, theo ta về nha môn chịu thẩm!”
Người trong trại lập tức cầm vũ khí lên.
Nhưng Tần Liệt không hề cử động.
Chàng đứng sau lưng tôi, hạ giọng hỏi:
“Nàng muốn xử lý thế nào?”
Không phải hỏi xem chàng có thể ra tay không.
Mà là hỏi tôi có muốn để những kẻ này sống sót xuống núi hay không.
Tôi đ/è tay chàng lại.
“Đợi đã.”
Hứa Văn Viễn thấy Tần Liệt không phản kháng, tưởng rằng chàng đã sợ.
“Sơn tặc mãi là sơn tặc.”
“Dù có ngang ngược, còn ngang ngược hơn được quan phủ sao?”
Chàng ta tiến lại gần tôi, đưa tay định kéo tôi đi.
“Theo ta về.”
“Nếu nàng ngoan ngoãn giao công thức rư/ợu mới ra, ta còn có thể cho nàng vào cửa nhà họ Hứa.”
Tay chàng ta còn chưa chạm vào tôi, Tần Liệt đã khóa ch/ặt cổ tay chàng ta.
Chỉ nghe một tiếng “rắc” vang lên.
Hứa Văn Viễn quỳ rạp xuống đất ngay tại chỗ.
“Buông tay!”
“Tay ta sắp g/ãy rồi!”
Tần Liệt không chút cảm xúc.
“Nàng ấy nói không về.”
Bộ đầu gi/ận dữ.
“Dám thương người ngay trước mặt quan sai!”
“Nguời đâu, bắt lấy!”
Quan sai vừa định xông lên, dưới đường núi đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Mặt đất cũng rung chuyển theo.
Hứa Văn Viễn đ/au đến vã mồ hôi hột, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ cuồ/ng hỉ.
“Viện binh của huyện lệnh đại nhân đến rồi!”
“Tần Liệt, lần này ngươi ch*t chắc rồi!”
Rất nhanh, một đội kỵ binh mặc giáp đen xuất hiện ở cuối đường núi.
Họ không treo cờ của huyện nha.
Người đứng đầu đeo trường đ/ao bên hông, khoác chiếc áo choàng màu đen mà chỉ tướng lĩnh biên quân mới được mặc.
Bộ đầu biến sắc, vội vàng chạy ra đón.
“Tướng quân, Hắc Phong Trại tụ tập làm lo/ạn, xin tướng quân thay huyện nha--”
Người đó căn bản không thèm để ý đến hắn.
Ánh mắt gã lướt qua tất cả mọi người, dừng lại trên mặt Tần Liệt.
Khoảnh khắc tiếp theo, gã siết ch/ặt dây cương, nhảy xuống ngựa.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Hứa Văn Viễn, vị tướng lĩnh đó bước nhanh đến trước mặt Tần Liệt, quỳ một chân xuống.
......
Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
“Mạt tướng Hàn Tranh, tham kiến Hầu gia.”
Trước cổng trại im phăng phắc.
Hứa Văn Viễn quên cả kêu đ/au.
Sự hung hăng trên mặt bộ đầu cũng cứng đờ lại.
“Hầu... Hầu gia?”
Hàn Tranh ngẩng đầu.
“Người đang đứng trước mặt ngươi, chính là Định Bắc Hầu trấn thủ biên giới ba năm trước.”
“Ngươi dẫn mười mấy nha dịch mà muốn bắt ngài ấy sao?”
Bộ đầu chân nhũn ra, suýt chút nữa quỳ xuống.
Tần Liệt buông Hứa Văn Viễn ra.
Hứa Văn Viễn ngã ngồi xuống đất, vẫn không dám tin.
“Định Bắc Hầu đã ch*t ở thung lũng Lang Nha từ lâu rồi.”
“Hắn chỉ là một tên sơn tặc!”
Hàn Tranh cười lạnh.
“Hầu gia dẫn quân chặn hậu, c/ứu sống ba vạn biên quân.”
“Trên đường về kinh lại bị ám sát, nên mới ẩn danh, ở lại trong núi dưỡng thương.”
“Những người ở trong Hắc Phong Trại này, cũng không phải sơn tặc gì cả.”
“Mà là những thương binh đã xuất ngũ, cùng những người dân bị lũ quét phá hủy nhà cửa.”
Tôi nhìn về phía sơn trại sau lưng.
Thảo nào trong trại có kho lương, chuồng ngựa và sân tập võ.
Thảo nào những gã đàn ông trông có vẻ lêu lổng kia, vừa nghe tiếng chiêng là lập tức dàn trận.
Hóa ra họ trước kia đều là binh sĩ.
Hứa Văn Viễn còn muốn mở miệng, Liễu Ngọc Nương hung hăng cấu mạnh vào người chàng ta.
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook