Cha để lại chim bồ câu, bay mãi về nhà cũ

Cha để lại chim bồ câu, bay mãi về nhà cũ

Chương 6

25/08/2026 06:18

Trong hộp sắt không có một xấp thư hoàn chỉnh, mà chỉ có những phong bì được đóng gói lại, thư bị trả về và vài tờ ghi chú của cha. Lá thư trên cùng là thư gửi cho tôi, ngoài bìa là nét chữ của Bách Xuyên, nhưng dấu bưu điện chỉ đóng được một nửa. Góc trên bên phải phong bì dán nhãn trả lại với lý do địa chỉ không đầy đủ. Năm đó tôi vừa chuyển chỗ thuê, cha biết địa chỉ mới nhưng Bách Xuyên thì không.

"Lá này ông ấy có đem đi gửi," tôi nói.

Bách Xuyên nhận lấy, chỉ nhìn ngoài bìa. "Rồi bị trả về."

"Có lẽ ông ấy định bổ sung địa chỉ."

Dưới đáy hộp sắt tìm thấy một tờ ghi chú cùng ngày: "Hỏi địa chỉ mới của Uẩn Thu." Bên cạnh có đá/nh một dấu tích. Tôi hoàn toàn không nhớ cha từng hỏi.

Có lẽ ông đã hỏi, hoặc dấu tích đó chỉ đại diện cho việc ông tưởng rằng mình đã hỏi.

Chúng tôi không đi tìm câu trả lời x/ác thực cho dấu tích đó nữa.

Những lá thư khác còn hỗn lo/ạn hơn. Có thư của tôi bị cha lồng vào phong bì cũ của Bách Xuyên, có thư của Bách Xuyên chỉ viết được một nửa địa chỉ. Hồ sơ chăm sóc đã đủ để giải thích những sự nhầm lẫn này, còn thứ mà hộp sắt bổ sung vào chính là cách mà sự thoái hóa len lỏi vào cuộc sống thường nhật: một chuỗi những sai sót nhỏ mà lúc đó có thể giải thích bằng sự bận rộn, bất cẩn hoặc tuổi tác, dần dần chồng chất đến mức không thể phớt lờ được nữa.

Tôi chia mỗi lá thư theo người nhận, nội dung vẫn không bóc ra.

Bách Xuyên hỏi: "Bây giờ chị muốn xem không?"

"Đợi xử lý xong căn nhà cũ đã."

"Em cũng vậy."

Chúng tôi cuối cùng cũng cầm trên tay những lá thư có thể đọc được, ngược lại lại không vội vàng nữa. Thứ thực sự cần xử lý trước tiên là lũ bồ câu – những con vật biết đói, biết bị thương và vẫn sẽ bay theo đường cũ quay về ngay cả khi căn nhà cũ đã bị dỡ bỏ.

Việc chuyển chuồng cho mười ba con bồ câu trưởng thành bắt đầu vào buổi trưa. Ông Đoàn mang theo lồng vận chuyển màu tối, kiểm tra vòng chân từng con một, rồi ghi lại cân nặng và tình trạng lông. Tôi đọc số theo sổ ghi chép bồ câu, Bách Xuyên đá/nh dấu vào bảng. Gray Tail cứ đi đi lại lại trong cái lồng nhỏ bên cạnh, thấy bạn mình bị chuyển đi thì kêu vài tiếng.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy việc sắp xếp ổn thỏa không đơn thuần là chuyển lồng đến một địa chỉ khác.

Ông Đoàn yêu cầu ba tuần đầu ở chuồng mới tuyệt đối không được thả bay, lối vào trước tiên phải dùng lưới che để bồ câu làm quen môi trường; vị trí máng nước và thức ăn phải cố định, nếu thấy con nào tinh thần kém hoặc bỏ ăn thì phải theo dõi riêng. Những quy tắc này được viết ra từng điều một, đáng tin cậy hơn nhiều so với việc "chúng sẽ tự tìm đường về nhà".

Khi chiếc lồng cuối cùng được đưa lên xe, Bách Xuyên sờ vào khung lồng. "Cha trước đây có nỡ chuyển chúng cho người khác không?"

"Không biết."

"Trước đây chắc chắn chị sẽ nói ngay là không."

Tôi nhìn nó một cái. "Trước đây em cũng sẽ thay ông ấy nói là có."

Bách Xuyên cười nhẹ. Đó là lần đầu tiên chúng tôi cười cùng nhau trong mấy ngày nay.

Gray Tail không đi theo chuyến xe đó.

Chủ nhà đồng ý cho tôi đặt một lồng bay nhỏ ở phía sau tầng thượng nơi tôi ở, nhưng phải thêm khay chống rò rỉ và không được thả bay tự do. Tôi đã đặt cọc. Khoản tiền này cộng với phí gia hạn phá dỡ làm tài khoản của tôi vơi đi đáng kể. Tôi gửi bảng kê chi tiết cho Bách Xuyên, chỉ liệt kê chi phí chung cho mười ba con bồ câu chuyển chuồng và phí căn nhà cũ, phần của Gray Tail không tính vào.

Nó trả lời một chữ "Đã nhận", nửa tiếng sau lại nhắn thêm: "Cuối tuần em qua giúp chị dựng lồng."

Tôi nhìn chằm chằm vào câu đó, không lập tức gõ "Em không cần phải làm thế".

Buổi chiều quay lại căn nhà cũ, người giám sát phá dỡ dẫn kỹ sư đến khảo sát lần cuối. Khung gỗ gian thứ ba sát tường ngoài đã mục nát, họ yêu cầu chúng tôi phải dọn sạch trước chiều mai, nếu không đơn vị thi công sẽ không đảm bảo an toàn khi vào hiện trường. Thời gian thực tế có thể sử dụng ít hơn hẳn dự tính ban đầu.

Tôi hỏi có thể gia hạn thêm không.

Người giám sát tính toán phí bổ sung và phí thay đổi lịch máy móc cho tôi. Con số cao gần gấp đôi lần trước.

Bách Xuyên xem xong nói: "Có kéo dài thêm chúng ta cũng trả nổi."

"Trả nổi không có nghĩa là nên trả."

"Thế nếu trong hộp sắt vẫn còn thư thì sao?"

Tôi ngước nhìn dãy chuồng bồ câu. Lồng đỏ và lồng xanh đã dỡ trống, nhưng dưới tấm ván đáy gian thứ ba vẫn còn một ngăn kẹp. Kỹ sư không cho chúng tôi trực tiếp dẫm vào vì xà gỗ đã bị ẩm.

Muốn lấy đồ chỉ có thể mở từ trần nhà bên trong.

Điều này đồng nghĩa với việc phải thuê người, và đồng nghĩa với thời gian.

Tôi gọi cho người giám sát phá dỡ, yêu cầu sáng mai sắp xếp công nhân làm lỗ mở an toàn cục bộ trước, chi phí do tôi và Bách Xuyên chịu. Sau khi cúp máy, tôi mới nhận ra lòng bàn tay mình đầy mồ hôi.

Bách Xuyên không nói tôi quá thận trọng. Nó chia lại bảng chi phí chung thành hai cột, nói: "Lần này chia đôi."

Tôi gật đầu.

Chúng tôi đã biết cha không thể gửi thư đi, cũng biết sau này ông nhận ra mình sẽ làm sai. Những lá thư còn lại có lẽ cũng không thay đổi được kết luận này.

Nhưng chỉ cần căn nhà cũ bị dỡ bỏ, chúng sẽ thực sự không còn cơ hội thứ hai.

Trước khi ra về, tôi chụp ba loại dấu hiệu cha từng viết trong một bức ảnh: Đã gửi, Chờ chuyển, Chưa phân loại. Đó không phải là một hệ thống đáng tin cậy, nhưng nó để lại dấu vết về việc ông từng cố gắng khắc phục. Tôi gửi ảnh cho Bách Xuyên, kèm theo một câu: "Ngày mai chỉ tìm đồ, không đoán ý ông ấy nữa."

Nó trả lời: "Được. Tìm thấy của ai, thì giao cho người đó."

Danh sách chương

5 chương
24/08/2026 14:39
0
24/08/2026 14:40
0
25/08/2026 06:18
0
25/08/2026 06:18
0
25/08/2026 06:18
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu