Mỗi ngày tôi đều nhận được lá thư chia tay gửi đến từ ngày mai

Sau khi vượt qua nửa đêm đó, tôi không hề cảm thấy chiến thắng.

Tên của Chu Tự Bạch thiếu mất một chữ, như thể có ai đó đã đào đi một mảnh tồn tại trên mặt giấy. Lá thư thứ hai vẫn còn niêm phong, tôi cất nó vào hộp cách ly. Sáu giờ mười hai phút, khe nhận thư vang lên đúng giờ, lá thư thứ ba trượt ra.

Lần này, người gửi chỉ còn là “Chu Tự”.

Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, sống lưng lạnh toát.

Lá thư mới mỏng hơn hai lá trước. Bìa thư viết tên tôi, dấu bưu điện vẫn đề ngày mai, nhưng mực in thấm ra mặt sau rõ ràng đã ít đi rất nhiều. Bác Quý từng nói, lá thư không được mở sẽ khiến nội dung phía sau bị rút ngắn. Thời gian không cho tôi lựa chọn miễn phí, nó đang lấy đi những lời lẽ có thể truyền về.

Tôi không mở ngay lá thư thứ ba, mà đem cả ba phong bì đến bàn kiểm tra giấy. Phản ứng sợi giấy khiến tôi càng khó chịu hơn: lá thứ nhất như đã để trong môi trường ẩm ướt ba bốn ngày; lá thứ hai đã lão hóa ít nhất nửa năm; mức độ oxy hóa của lá thứ ba nằm giữa hai lá kia. Cả ba đều dùng cùng một lô giấy bông tồn kho của tháp chuông, nhưng thời gian chúng trải qua lại không nhất quán.

Chu Tự Bạch đứng cạnh tôi xem dữ liệu. “Nếu chúng đều đến từ ngày mai, giấy không thể chênh lệch nhau nửa năm được.”

“Trừ khi cái “ngày mai” đó không chỉ có một.”

Tôi nói xong, trong phòng phục chế chỉ còn lại tiếng máy hút ẩm.

Chúng tôi đi kiểm tra máy nhận thư cũ. Bánh xe dấu bưu điện ở trục chính tháp bắc đã được tháo ra vệ sinh vào năm ngoái, tôi quen thuộc từng chiếc răng bị mẻ. Vết khuyết của lá thư thứ nhất khớp với bánh xe chính. Nhưng lá thứ hai lại không khớp với bất kỳ bánh xe nào hiện có, cho đến khi bác Quý dẫn chúng tôi xuống kho dưới tầng hầm, nhìn thấy một bánh xe dấu bưu điện dự phòng đã tháo ra từ nhiều năm trước.

Bánh xe đó bị mẻ hai răng bên phải.

“Nó từng được lắp ở đâu?” Tôi hỏi.

Bác Quý chỉ vào một tầng lửng trên sơ đồ mặt c/ắt tháp chuông. “Tầng mười ba rưỡi. Tầng đó sau này bị phong tỏa, không có cầu thang chính thức.”

Chu Tự Bạch nhíu mày. “Giữa tầng mười ba và mười bốn chỉ có giếng đối trọng.”

“Trước đây có phòng chuyển hướng bưu phẩm,” bác Quý nói, “Sau khi cải tạo thành phố cũ mới tháo dỡ.”

Tôi phóng to ảnh tia cực tím của lá thư thứ hai. Vệt ố vàng tập trung ở phía bên trái, như thể đã áp sát vào vách kim loại trong thời gian dài. Nếu một lá thư thực sự nằm trong tầng lửng đó nửa năm, giấy của nó sẽ để lại dấu vết tương tự.

Buổi chiều, giám đốc Tô yêu cầu chúng tôi ngừng truy c/ứu. “Nguyên tắc xử lý thư thời gian là niêm phong, trước hết phải đảm bảo đường thời gian hiện tại ổn định.”

“Đường thời gian hiện tại đã có sai lệch thời gian rồi.” Tôi đặt bảng chỉnh giờ lên bàn bà. “Hôm nay đồng hồ tháp chậm mười bảy giây. Hôm qua chỉ chậm mười một giây.”

Bà liếc nhìn con số. “Vậy nên càng không được mở thư.”

Tôi biết bà có lý do về mặt quy chế, nhưng những chữ cái bị mất trên lá thư thứ hai cứ lởn vởn trong đầu tôi. Nếu cứ mỗi ngày trôi qua, nội dung tương lai gửi về lại ít đi, thì có lẽ chúng ta cũng đang chờ quy tắc “ăn sạch” hết các đáp án.

Chiều tối, cuối cùng tôi cũng mở lá thư thứ ba.

Trên giấy chỉ có bảy dòng.

“Kiến Tình, nếu em đã nhìn thấy ba lá thư, hãy tin vào các lỗ răng c/ưa. Đừng tin mọi lời anh nói. Ở tầng mười ba rưỡi vẫn còn người. Trước mười một giờ bốn mươi tám phút tối nay, hãy để Tự Bạch rời khỏi tháp bắc. Em cũng phải đi. Nếu em còn muốn biết tại sao chúng ta chia tay, hãy đi tìm sai lệch của chiếc đồng hồ.”

Chữ ký cuối cùng chỉ còn “Tự Bạch”.

Nét chữ nhìn qua thì giống, nhưng tôi lại khựng lại ở chữ “Tình”. Khi Chu Tự Bạch viết tên tôi, nét ngang cuối cùng bên phải chữ “Thanh” luôn hơi hất lên. Lá thư này không có.

Tôi lấy lá thư thứ nhất ra. Lá thứ nhất có nét hất đó.

Lá thứ hai chưa mở, không thể so sánh nội dung bên trong. Nhưng nét chữ của người gửi cũng khác: chữ “Tự” ở lá thứ nhất có nét kết thúc hướng sang trái, còn ở lá thứ ba thì rơi thẳng đứng.

Khi phục chế thư cổ, tôi thường gặp trường hợp người viết thuê. Quen thuộc nét chữ của một người không đồng nghĩa với việc có thể bắt chước từng nét. Hai lá thư đến từ cùng một cái tên, nhưng thói quen trên tay lại khác nhau.

Chu Tự Bạch xem xong những dấu hiệu tôi đá/nh dấu, không hề biện minh cho mình. “Em nghĩ có người đang bắt chước anh?”

“Hoặc là có người viết gần như y hệt anh.”

Trước mười một giờ bốn mươi tám phút, chúng tôi không vào tháp bắc. Nửa đêm vẫn tái lập như thường lệ.

Tôi mở mắt trở về buổi sáng ban đầu, trên bàn đã có ba lá thư thời gian được bảo tồn.

Tôi làm cả so sánh hiển vi về mực của lá thư thứ ba. Mực đen của lá thứ nhất chứa một lượng nhỏ muối đồng, là loại mực hồ sơ thường dùng trong ghi chép phục chế của bảo tàng; nhưng lá thứ ba lại pha lẫn tàn dư mực sắt của kho bưu điện cũ để lại. Chu Tự Bạch bình thường không dùng mực sắt, nhưng lô văn phòng phẩm bị niêm phong ở tầng mười ba rưỡi thì có. Có người ở trong tầng lửng đó, dùng những vật liệu tìm được để viết thư.

Điều kỳ lạ hơn là trên mép giấy lá thư thứ ba có một vệt sáng do đầu ngón tay m/a sát tạo ra. Tôi ghi nhớ thói quen dùng tay phải của Chu Tự Bạch, rồi quay lại xem lá thư thứ nhất. Vết sáng của lá thứ nhất nằm ở góc dưới bên phải, lá thứ ba ở góc dưới bên trái. Chỉ riêng điểm này không thể chứng minh là hai người khác nhau, nhưng khi nó xuất hiện cùng với nét chữ, dấu bưu điện và sự khác biệt về lão hóa, thì nó không còn giống ngẫu nhiên nữa.

Tôi bắt đầu coi mỗi lá thư như một nhân chứng khác nhau. Chúng đều xưng là Chu Tự Bạch, nhưng lại sống qua những khoảng thời gian khác nhau.

Vòng này, tôi không hỏi Chu Tự Bạch liệu anh có chia tay với tôi không.

Tôi hỏi: “Nếu trong tháp chuông còn một người nữa giống anh, anh muốn biết anh ta còn sống trước, hay muốn biết anh ta muốn gì trước?”

Danh sách chương

5 chương
24/08/2026 14:35
0
24/08/2026 14:35
0
25/08/2026 07:15
0
25/08/2026 07:15
0
25/08/2026 07:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Mỗi ngày tôi đều nhận được lá thư chia tay gửi đến từ ngày mai

Chương 11

2 phút

Vị hôn phu đã hủy suất tham gia đội cứu hộ chim di cư của tôi

Chương 10

4 phút

Thẻ nhân viên của tôi liên tục báo cáo vị trí sau giờ làm

Chương 11

6 phút

Bạn trai cũ đã mua lại căn hộ cũ tôi đang cải tạo

Chương 11

9 phút

Chúng ta mắc kẹt trong thủy triều của cùng một ngày

Chương 11

11 phút

Bạn trai cũ mang chú chó dẫn đường chúng tôi từng chăm sóc trở về

Chương 11

14 phút

Vị hôn phu cũ mang bộ váy cưới tôi chưa hoàn thiện lên sàn diễn

Chương 11

16 phút

Bạn trai cũ chỉ định tôi biên tập cuốn sách mới của anh ta

Chương 11

18 phút
Bình luận
Báo chương xấu