Tỷ tỷ không cần thái tử, ta cũng không cần

Tỷ tỷ không cần thái tử, ta cũng không cần

Chương 26

22/08/2026 17:21

Nàng cuối cùng cũng không cần phải lo lắng về giấc mơ đó nữa. Những chuyện kiếp trước, rốt cuộc cũng chỉ là kiếp trước. Kiếp này, ta đã đứng cạnh một người hoàn toàn khác.

Hỷ yến tan cuộc, huynh ấy nắm tay ta, dạo bước dưới ánh trăng trong Ngự hoa viên. Cung nhân theo sau từ xa, không dám quấy rầy. Gió xuân đưa hương hoa thơm ngát, cũng mang theo mùi long diên hương nhàn nhạt trên người huynh ấy.

"Nguyệt nhi." Huynh ấy đột nhiên dừng bước, xoay người nhìn ta, "Có một chuyện, ta vẫn chưa nói với nàng."

Ta nghiêng đầu nhìn huynh ấy: "Chuyện gì?"

Huynh ấy lấy từ trong tay áo ra một vật. Ta cúi đầu nhìn, đó là một chiếc đèn hoa sen nhỏ, làm bằng thủ công thô sơ, mép giấy đã hơi ố vàng. Trên tim đèn, thấp thoáng hiện lên mấy chữ-- "Nguyện được một lòng người, đầu bạc chẳng xa rời".

Hơi thở ta nghẹn lại. Đó chính là chiếc đèn ta thả ba năm trước.

"Huynh vẫn luôn giữ nó sao?"

Huynh ấy gật đầu, cười có chút ngượng ngùng: "Đêm đó sau khi nàng đi, ta vớt nó lên, mang về cung. Sợ bị gió thổi hỏng nên giấu trong chiếc hộp ở thư phòng. Sau đó xảy ra bao nhiêu chuyện, ta suýt chút nữa đã mất mạng, nhưng chiếc đèn này, chưa từng đá/nh mất."

Hốc mắt ta nóng lên. Người này, trước kia ta luôn cảm thấy huynh ấy đầy rẫy mưu tính, thâm sâu khó lường. Nhưng đến cuối cùng, huynh ấy chỉ là đem tất cả dịu dàng và chân tình cất giấu vào những góc khuất không ai hay biết.

Ta đưa tay nhận lấy chiếc đèn, khẽ vuốt ve nét chữ bên trên. Giấy đèn mỏng như cánh ve, nhưng lại chở che tâm ý suốt ba năm của một người.

"Tiêu Cảnh Hoàn." Đây là lần đầu tiên ta gọi trọn vẹn tên huynh ấy.

Huynh ấy khẽ đáp một tiếng: "Ta đây."

"Từ nay về sau, không được phép lừa ta, không được phép giấu ta, không được phép một mình gánh vác mọi chuyện nữa." Ta ngước đầu nhìn huynh ấy, trong mắt đong đầy lệ nhưng vẫn cười một cách ngông cuồ/ng, "Huynh phải nhớ kỹ, mạng của huynh là do bổn cô nương nhặt về, sau này phải nghe lời ta."

Huynh ấy ngẩn ra một chút, rồi bật cười lớn, ôm cả người lẫn đèn của ta vào lòng. Tiếng cười bay xa trong gió đêm, như muốn gột rửa sạch sẽ mọi gian nan suốt ba năm qua.

"Được." Huynh ấy tì cằm lên đỉnh đầu ta, giọng nói đan xen giữa tiếng cười và tiếng nghẹn ngào, "Đều nghe lời nàng. Từ nay về sau, đều nghe lời nàng."

Ánh trăng đổ xuống, kéo dài bóng hình hai ta. Nơi sâu trong Ngự hoa viên, cành hoa khẽ động, như có ai đó đang thì thầm khẽ cười. Chắc là gió thôi. Hoặc có lẽ, là những giấc mộng cũ cuối cùng đã có thể an nghỉ.

Trên lầu thành phía xa, tiếng trống canh vang lên. Một tiếng, lại một tiếng, gõ vào đêm xuân say lòng người.

Ta nhắm mắt lại, thầm nói trong lòng một câu: Người đêm thượng nguyên đó, tạ ơn trời đất, cuối cùng ta cũng đã tìm thấy huynh.

Lại một năm thượng nguyên nữa đến.

Đèn hội kinh thành náo nhiệt phi thường, những con phố dài treo đầy đủ loại hoa đăng, chiếu sáng cả bầu trời đêm. Ta khoác chiếc áo choàng dày, đứng bên bờ sông, nhìn những chiếc đèn hoa sen trôi theo dòng nước.

"Vị phu nhân này, có muốn thả một chiếc đèn không?" Một ông lão b/án đèn gọi ta.

Ta vừa định lấy tiền, một bàn tay từ phía sau vươn tới, nhanh hơn một bước đưa vài đồng tiền đồng ra.

"Lấy cho nàng ấy chiếc màu xanh kia." Huynh ấy thấp giọng nói, giọng nói vừa quen thuộc vừa dịu dàng.

Ta quay đầu trừng huynh ấy: "Sao huynh lại đi theo ra đây? Không phải bảo huynh ở phủ cùng tỷ tỷ đá/nh cờ sao?"

Huynh ấy cười, kéo thấp vành mũ áo choàng xuống để che đi gương mặt quá mức nổi bật: "Cờ thì ngày khác đá/nh cũng được, hoa đăng thượng nguyên, một năm chỉ có một lần thôi."

Ta bất lực lắc đầu, nhận lấy chiếc đèn hoa sen ông lão đưa. Huynh ấy ghé sát lại, khẽ hỏi bên tai ta: "Năm nay viết gì?"

Ta suy nghĩ một chút, cầm lấy chiếc bút nhỏ bên cạnh, viết lên tim đèn một dòng chữ.

Huynh ấy cúi đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt d/ao động, rồi mỉm cười. Nụ cười ấy phản chiếu ánh đèn khắp mặt sông, vừa sáng ngời vừa ấm áp.

Ta viết là:

"Tuế tuế hữu kim triều" (Mỗi năm đều có ngày hôm nay).

Huynh ấy nhận lấy đèn, giúp ta châm tim đèn. Hai ta sóng vai đứng bên bờ sông, nhìn chiếc đèn hoa sen màu xanh nhạt chao đảo trôi xuôi, dần dần hòa vào muôn vàn ánh đèn khác.

Hai bên bờ người nói cười rộn rã, pháo hoa nở rộ trên bầu trời. Ta nghiêng đầu nhìn huynh ấy, huynh ấy đang nhìn theo chiếc đèn nhỏ xa dần, gương mặt nghiêng ẩn hiện trong ánh sáng.

"Tiêu Cảnh Hoàn." Ta khẽ gọi.

Huynh ấy quay đầu lại: "Ừ?"

"Nguyên tiêu hỷ lạc."

Huynh ấy cười, vươn tay ôm lấy vai ta, kéo ta vào lòng: "Nguyên tiêu hỷ lạc, Thái tử phi của ta."

Pháo hoa n/ổ tung trên đỉnh đầu, vô số ánh sáng rơi vào mắt huynh ấy. Khoảnh khắc đó, ta chợt cảm thấy, mọi nỗi khổ kiếp trước, có lẽ đều là để đổi lấy sự viên mãn ngày hôm nay.

Mà ta, cam tâm tình nguyện.

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

3 chương
22/08/2026 17:21
0
22/08/2026 17:21
0
22/08/2026 17:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu