Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt đầy vẻ h/oảng s/ợ.
“Không phải vì anh khóa thẻ của tôi, cũng không phải vì anh đưa sợi dây chuyền cho cô ta, mà là vì anh cho rằng tôi ham tiền, nên tình cảm của tôi trở nên rẻ rúng.”
Anh ta mấp máy môi:
Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
“Anh không...”
“Anh có.” Tôi ngắt lời anh, giọng rất nhẹ nhưng từng chữ đều rõ ràng,
“Anh cho rằng Đường Lê không màng tiền bạc nên cô ta sạch sẽ. Anh cho rằng tôi nhận đồ của anh nên việc tôi đối xử tốt với anh cũng là có mục đích. Nhưng anh có bao giờ nghĩ, những thứ tôi cho anh, chưa bao giờ được dán nhãn giá cả không?”
Những ngón tay anh cứng đờ, chiếc thìa rơi vào đĩa phát ra tiếng kêu giòn tan.
“Những đêm anh đ/au dạ dày, tôi thức canh bao nhiêu đêm, tôi không tính. Anh s/ay rư/ợu nôn đầy sàn, tôi lau dọn sạch sẽ cho anh, tôi không tính. Việc kinh doanh của anh gặp vấn đề, ba ngày liền không ngủ, tôi thức cùng anh đến sáng, tôi lại càng không tính.”
Tôi nhìn anh, giọng bắt đầu r/un r/ẩy, buộc phải dừng lại để hít thở sâu:
“Những món anh tặng tôi, món nào tôi cũng ghi nhớ giá trị. Nhưng những gì tôi cho anh, tôi chưa từng định giá lấy một lần.
Kết quả cuối cùng, anh tin việc tôi nhận nhà của anh là thật.
Nhưng lại cho rằng việc tôi yêu anh là giả.”
Hạ Đình Châu đỏ hoe mắt, anh há miệng, hồi lâu mới phát ra tiếng:
“Lương Chi, xin lỗi em.”
Tôi cúi đầu c/ắt một mẩu bánh nhỏ, hốc mắt nóng ran, lớp kem trên bánh nhòe đi:
“Lời xin lỗi tôi nhận.”
“Vậy chúng ta có thể làm bạn không?”
Lần này tôi suy nghĩ rất lâu, lâu đến mức nhạc piano lại đổi bài khác.
Trời bên ngoài cửa sổ đã tối, ánh đèn neon bắt đầu sáng lên.
“Tôi không biết.”
Vai anh hơi chùng xuống, như thể cuối cùng cũng nắm bắt được chút hy vọng, dù hy vọng đó mỏng manh như tơ.
“Cho nên đừng hối thúc tôi, cũng đừng lấy tiền ra thử lòng tôi nữa, càng đừng tìm người theo dõi xem mỗi ngày tôi đi đâu.”
Anh thấp giọng nói:
“Anh chỉ sợ không tìm thấy em.”
“Vậy thì liên lạc theo cách của người bình thường đi.”
“Liên lạc thế nào?”
Tôi không nhịn được cười, khóe mắt lại ướt đẫm:
“Hạ tổng, trước đây anh chưa từng theo đuổi phụ nữ sao?”
Anh ta thực sự chưa từng theo đuổi tôi.
Lần đầu ăn cơm, lần hai tặng quà, lần ba tôi đã dọn vào nhà anh ta rồi.
Chim hoàng yến và chủ nhân thì làm gì có quy trình yêu đương.
Anh im lặng hồi lâu, như đã hạ quyết tâm:
“Vậy mai anh có thể mời em đi ăn không?”
“Xem thời gian đã.”
“Ngày kia thì sao?”
“Chưa chắc.”
“Vậy khi nào?”
Tôi cầm túi xách, đứng dậy:
“Đợi thông báo.”
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt có sự bất lực, cũng có cả sự cam chịu.
Tôi bước ra cửa, anh lại gọi theo: “Lương Chi.”
“Ừ?”
“Năm mươi triệu đó...”
Tôi nhướng mày: “Sao? Hối h/ận rồi à?”
Anh nhắm mắt lại, khi mở ra, đáy mắt đỏ rực:
“Không có gì. Vốn dĩ nó là của em.”
“Thế còn tạm được.”
Bước ra khỏi nhà hàng, gió đêm thổi vào mặt, tôi giơ tay ấn nhẹ vào đuôi mắt.
Nhưng lần này, không phải vì mất anh, mà vì cuối cùng tôi cũng đã nói rõ được lòng mình.
Dưới ánh đèn đường, Đường Lê ngồi trong xe ngoài nhà hàng, nhìn bóng dáng Hạ Đình Châu đuổi theo rồi dừng lại,
Nhìn anh đứng ở cửa suốt mười phút, nắm ch/ặt vô lăng,
Móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.
Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)
Ngày cửa hàng đồ cũ của tôi khai trương, Thượng Hải đón trận mưa thu đầu tiên.
Ông chủ Chu giúp tôi đứng ra tiếp khách, cùng vài người bạn cũ làm đồ xa xỉ, trong ngoài cửa hàng bày đầy giỏ hoa.
Hạ Đình Châu cũng đến, đứng ở ngoài cùng đám đông, tay cầm một phần quà, không dám tiến lại gần.
Anh mặc một chiếc áo khoác đen, càng làm gương mặt trở nên nhợt nhạt.
Tôi bận tiếp khách, không rảnh để ý đến anh.
Cho đến khi cửa vào có chút xáo động.
Đường Lê mặc một chiếc váy liền trắng bước vào, tay cầm một chiếc ô cán dài, đầu ô vẫn còn nhỏ nước.
Phía sau cô ta là hai cô gái trẻ ăn mặc sang chảnh, vừa vào đã ngó nghiêng khắp nơi, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
Cô ta nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên chiếc túi Hermes trên giá, đó là báu vật của cửa hàng tôi, được đấu giá từ Hồng Kông năm ngoái.
“Chị Lương, chúc mừng khai trương.” Cô ta cười dịu dàng, nhưng giọng nói vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy,
“Nghe nói chị vì mở cửa hàng này mà b/án hết những căn nhà anh Đình Châu tặng? Thật là... có bản lĩnh.”
Không gian xung quanh im bặt, vài ánh mắt vô tình hay cố ý liếc nhìn qua.
Một cô gái sau lưng cô ta tiếp lời, giọng cao vút:
“B/án nhà mở cửa hàng? Thế nhỡ lỗ thì chẳng phải đến đường lui cũng không còn sao? Hạ tổng trước đây đối xử với chị tốt thế, sao chị nỡ?”
“Không đâu,” Đường Lê khẽ nói, như đang giải thích đầy thiện chí,
“Chị Lương là người tính toán giỏi nhất. Chỉ là tôi không hiểu lắm, nguồn gốc của những món hàng này... đều là chính quy cả chứ?”
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook