Kim chủ dùng người mới thử lòng tôi, tôi dùng nhà của hắn đổi lấy tự do

Tôi đặt túi lên bàn rồi mở ra, bên trong là một xấp bản sao giấy tờ nhà đất, sáu căn.

“Tổng giá trị thị trường là một trăm sáu mươi triệu, nếu b/án gấp toàn bộ thì nhanh nhất là một tuần. Anh cứ nói cho tôi biết anh còn thiếu bao nhiêu, tôi sẽ bù vào.”

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

Phòng họp hoàn toàn im lặng.

Sắc mặt Hạ Minh thay đổi liên tục, Hạ Đình Châu vẫn không nói lời nào, cho đến khi tôi nói xong, anh mới nắm lấy cổ tay tôi, lực đạo rất nhẹ: “Về đi, đây không phải nơi em nên đến.”

Sau này tôi mới biết vụ phá sản đó từ đầu đến cuối chỉ là một vở kịch, mục đích là để dụ Hạ Minh lộ diện.

Ba ngày sau, khủng hoảng được giải quyết, bằng chứng Hạ Minh làm giả sổ sách bị tìm ra, mọi chuyện đã an bài.

Đêm tiệc mừng công, Hạ Đình Châu uống rất nhiều rư/ợu, rạng sáng trở về, anh tựa vào đầu giường châm một điếu th/uốc, bỗng nhiên cười nói:

“Lương Chi, hôm đó em diễn kịch giỏi thật đấy.”

Tôi khựng lại, sống mũi bỗng chốc cay xè.

“Lôi sáu căn nhà ra nói bù lỗ cho tôi, em biết tôi sẽ không sao, đúng không?”

“Hay là, em thực sự nghĩ tôi sẽ phá sản?”

Tôi đặt ly sữa lên tủ đầu giường rồi hỏi:

“Anh nghĩ sao?”

Anh im lặng vài giây:

“Tôi nghĩ em thông minh, thông minh đến mức biết khi nào nên làm việc gì.”

Sau đêm đó, anh đối xử với tôi càng tốt hơn, túi xách đắt tiền hơn, chuyển khoản thường xuyên hơn, ngay cả khi mẹ anh nằm viện cũng trực tiếp gọi tôi đến chăm sóc.

Người trong giới đều nói Hạ tổng lần này đã biết quay đầu, mẹ Hạ bắt đầu nắm tay tôi hỏi thích kiểu nhẫn nào.

Thế nhưng chỉ có tôi biết, anh sẽ không tin tôi, trái lại còn đẩy tôi ra xa hơn.

Đêm đó tôi về nhà, ngồi đối diện với sáu cuốn sổ đỏ suốt cả đêm, đó là lúc tôi thực sự chuẩn bị b/án hết tất cả.

Tôi nghĩ, thời gian sẽ chứng minh tấm chân tình của mình.

Cho đến nửa năm trước, tôi đặt bàn tại nhà hàng nơi chúng tôi hẹn hò lần đầu tiên.

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

Thực ra cũng chẳng phải ngày kỷ niệm quan trọng gì, chỉ là tôi đột nhiên muốn cùng anh đến đó một lần nữa.

Ngày đó anh đồng ý rất ngọt xớt, bảy giờ tối, tôi có mặt.

Bảy giờ rưỡi, anh không đến. Chín giờ, những món tôi gọi đều đã nguội ngắt.

Mười giờ rưỡi, tôi một mình quay về Vân Đỉnh.

Hơn mười một giờ, Hạ Đình Châu mới đẩy cửa bước vào, trên người mang theo hơi rư/ợu. Anh tiện tay ném điện thoại lên ghế sofa rồi đi tắm.

Màn hình sáng lên, Đường Lê gửi tới một tấm vé triển lãm tranh:

【Anh Hạ, hôm nay cảm ơn anh đã đi cùng em, đây là lần đầu tiên em biết xem tranh cũng thú vị đến vậy.】

Ba tháng trước tôi từng nhắc một lần, nói bảo tàng nghệ thuật mới mở có triển lãm trường phái ấn tượng, muốn cùng anh đi xem.

Lúc đó anh đang trả lời email, ừ một tiếng rồi bảo “để xem đã”.

Sau đó anh không nhắc lại, tôi cũng không hỏi thêm.

Ngày hôm sau, tôi không b/án nhà nữa.

Tôi sắp xếp lại toàn bộ tài sản đứng tên mình.

Một tuần sau, tôi b/án căn đầu tiên.

Ngày nhận tiền, tôi ngồi trong ngân hàng nhìn những con số trên tin nhắn, tim đ/ập nhanh hơn vài nhịp.

Sau đó tôi tự nhủ với bản thân, đây chỉ là đường lui.

Tốt nhất là một đường lui mà cả đời này không bao giờ phải dùng tới.

Điện thoại reo, bảo mẫu ở Vân Đỉnh gọi đến:

“Cô Lương, hôm nay cô có về không ạ?”

“Có chuyện gì sao?”

Bảo mẫu ấp úng:

“Cô Đường tối qua uống say, anh Hạ bảo cô ấy tạm thời ở lại Vân Đỉnh.”

“Ừm.”

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

“Phòng khách đã dọn dẹp sạch sẽ, nhưng cô Đường nói phía gần vườn hơi ẩm, cô ấy khá thích căn phòng bên cạnh phòng thay đồ của cô.”

Ngón tay tôi khựng lại, Vân Đỉnh rộng hơn bốn trăm mét vuông, không thiếu phòng.

Căn phòng ngủ nhỏ cạnh phòng thay đồ, tôi dùng để cất những bộ lễ phục ít khi mặc tới.

“Hạ Đình Châu nói sao?”

“Anh Hạ bảo, cứ để cô Đường tự chọn.”

Tôi rủ mắt xuống, lồng ngựk như bị kim châm, không đ/au, nhưng lại tê rần vì chua xót.

“Vậy thì cho cô ấy.”

“Còn đồ đạc của cô thì sao ạ?”

“Đóng thùng.”

Cúp điện thoại, ông chủ Chu thu lại hợp đồng.

Ông ấy hỏi: “Cô Lương, còn gì cần xử lý nữa không?”

Tôi suy nghĩ một hồi, gửi cho ông ấy một dãy số nhà.

Căn hộ tầng cao nhất ở Tân Giang, tối qua Hạ Đình Châu còn nói sẽ sang tên cho tôi như cũ.

“Giúp tôi tìm người m/ua trước đi.”

“Nhà còn chưa sang tên mà.”

“Cứ tìm trước đi.”

“B/án gấp à?”

Tôi nhớ đến viên ngọc lục bảo trên cổ Đường Lê tối qua.

Ba tháng trước, tôi cùng Hạ Đình Châu tham dự buổi triển lãm trước, anh đứng trước tủ trưng bày rất lâu, nói màu xanh lục rất hợp với tôi.

Tôi cứ ngỡ anh vẫn còn nhớ.

Kết quả cuối cùng lại đeo lên cổ người khác.

“Ừm.” Tôi cầm túi xách lên:

“B/án gấp.”

Báo cáo vấn đề về tác phẩm hoặc chương (không cần đăng nhập)

Buổi chiều, tôi về Vân Đỉnh thu dọn đồ đạc.

Vừa mở cửa, Đường Lê đang đứng trong phòng thay đồ của tôi. Cô ta mặc một chiếc váy dài màu trắng, khóa kéo sau lưng chỉ kéo được một nửa, đó là bộ đồ cao cấp mà Hạ Đình Châu mang từ Paris về cho tôi năm kia, tôi mới chỉ mặc đúng một lần.

Danh sách chương

4 chương
20/08/2026 13:04
0
20/08/2026 13:04
0
21/08/2026 05:15
0
21/08/2026 05:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu