Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Chắc chắn là Tôn Lê, chính ả gh/en tị với tình cảm của ta và Thời Nhã nên mới cố tình dàn dựng để h/ãm h/ại Thời Nhã.”
Hầu gia cười lạnh một tiếng, chỉ vào Triệu Văn Tốn đang quỳ dưới đất.
“Oan uổng? Bằng chứng rành rành ngay trước mắt mà ngươi còn bênh vực ả!”
“Đồ đ/ộc phụ này không thể giữ lại được. Người đâu, đưa ả về lại Tống gia, ngày mai ta sẽ cho người gửi thư hưu đến Tống phủ.”
Tống Thời Nhã run lên bần bật, đột ngột ngẩng đầu, gương mặt đẫm lệ nhìn Triệu Văn Tốn.
“Tốn lang, thiếp không có…”
Triệu Văn Tốn nghiến răng, quỳ gối tiến lên hai bước.
“Phụ thân! Mẫu thân! Thời Nhã nàng ấy chỉ nhất thời hồ đồ, nàng ấy không có ý hại tính mạng của người! Nàng ấy chỉ muốn xả gi/ận một chút thôi--”
“Thế tử, ngài có biết đại phu vừa nói gì không? Nếu th/uốc đ/ộc này thêm chút nữa, hoặc không được c/ứu chữa kịp thời, tính mạng của phụ thân và mẫu thân đã không còn rồi!”
Ta lên tiếng, giọng lạnh lùng c/ắt ngang lời Triệu Văn Tốn.
Hầu phu nhân quay sang nhìn đại phu, thấy đại phu gật đầu, sắc mặt bà thay đổi hoàn toàn.
Vậy mà Triệu Văn Tốn không hề nhận ra, vẫn tiếp tục biện minh cho Tống Thời Nhã, miệng cứ nói nàng ta vô tội.
Hầu phu nhân gi/ận dữ ném bát th/uốc trong tay về phía Triệu Văn Tốn, đ/ập thẳng vào trán chàng.
“Cút, mang theo đồ tiện nhân này cút ra ngoài cho ta!”
Sau ngày hôm đó, khắp Hầu phủ bao trùm một bầu không khí u ám, đ/è nén.
Hầu gia và Hầu phu nhân tuy giữ được mạng sống nhưng nguyên khí đã tổn hại nặng nề, nằm trên giường tĩnh dưỡng suốt nhiều ngày.
Ngày nào ta cũng dậy sớm đến chính viện dâng th/uốc, rót trà, túc trực bên giường không rời nửa bước.
Hầu phu nhân thấy mắt ta thâm quầng vì thức đêm, nắm lấy tay ta thở dài.
“A Lê, đã làm con chịu ủy khuất rồi.”
Ta lắc đầu, ôn tồn nói: “Phụ thân mẫu thân bình an là tốt rồi, con dâu không thấy vất vả.”
Triệu Văn Tốn cũng chạy đến chính viện không biết bao nhiêu lần, chỉ là lần nào chàng ta cũng dẫn theo Tống Thời Nhã.
Ban đầu là hỏi thăm vài câu, sau đó lại bắt đầu biện hộ cho Tống Thời Nhã.
Hầu phu nhân thậm chí chẳng buồn nhấc mí mắt, chỉ đuổi họ ra ngoài.
Số lần quá nhiều, đến cả Hầu gia cũng nổi trận lôi đình.
“Nếu ngươi còn dẫn theo đồ đ/ộc phụ đó đến trước mặt ta, ta sẽ đuổi cả ngươi ra khỏi Hầu phủ!”
Triệu Văn Tốn lúc này mới chịu yên lặng.
Ta lạnh lùng nhìn mọi chuyện, trong lòng hiểu rõ sự giằng co này sẽ không kéo dài được bao lâu.
Hầu gia và phu nhân dù thất vọng đến mấy, Triệu Văn Tốn vẫn là đứa con trai duy nhất.
Sớm muộn gì họ cũng sẽ vì con trai mà xuống nước.
Vì thế, ta phải củng cố địa vị của mình thật vững chắc trước khi họ thay đổi ý định.
Ngày hôm đó, đại phu đến tái chẩn cho Hầu gia và phu nhân.
Ta đứng cạnh chăm sóc, đột nhiên thấy đầu óc choáng váng, chân bước lảo đảo, suýt nữa không đứng vững.
Hầu phu nhân thấy vậy liền bảo đại phu khám cho ta.
Kết quả chẩn đoán, ta đã có th/ai.
Hầu phu nhân vốn đang ốm yếu dựa vào gối, vừa nghe lời đại phu liền ngồi thẳng dậy, nắm ch/ặt lấy tay ta, liên tục thốt lên ba chữ “Tốt”.
Hầu gia cũng hiếm hoi lộ ra nụ cười, lập tức ra lệnh ban thưởng một đống đồ đạc xuống viện của ta.
Đêm đó, Triệu Văn Tốn cũng xuất hiện ở viện của ta.
“Ngày trước cưới nàng là ta có lỗi với nàng, nay nàng đã có con, coi như ta đã có lời giải thích với nàng.”
“Sau này nàng cứ an tâm làm Thế tử phi của mình, ta sẽ cho nàng sự thể diện, cũng sẽ đối xử tốt với con của nàng. Còn những thứ khác thì không có đâu, ta sẽ không yêu nàng, ta chỉ yêu Thời Nhã.”
Chàng ta nói xong những lời này, trông như thể trút bỏ được gánh nặng, thở dài một hơi thật dài.
【Thế tử và nữ chính mới là chân ái, nữ phụ cứ việc thủ tiết mà sống đi.】
【Nếu không phải tại nữ phụ, vị trí Thế tử phi này đáng lẽ là của nữ chính, được lợi rồi thì cứ lén cười đi.】
【Ta không tin, sau này thế tử nhất định sẽ tìm cách tống khứ nữ phụ, nữ chính của chúng ta tuyệt đối không thể làm thiếp.】
Ta nhìn những dòng chữ đen đó, trong lòng chỉ thấy buồn cười.
Dù là chữ đen hay Triệu Văn Tốn, đều thật là mặt dày.
Những ngày sau đó, ta toàn tâm toàn ý dưỡng th/ai, dồn hết tâm sức vào đứa trẻ trong bụng.
Hầu phu nhân cũng đặc biệt coi trọng ta, ngày nào cũng phái người đưa th/uốc bổ đến, thậm chí miễn cả việc thỉnh an, bảo ta an tâm tĩnh dưỡng.
Còn Tống Thời Nhã, có lẽ đã sốt ruột.
Biết tin ta có th/ai, nàng ta bắt đầu quấn lấy Triệu Văn Tốn càng thêm quá quắt, cứ vài ba hôm lại kêu mình bất ổn, bắt Triệu Văn Tốn phải ở bên cạnh.
Thế nhưng cho đến khi ta bình an hạ sinh một bé trai, Tống Thời Nhã vẫn không được như ý nguyện.
Hầu gia và phu nhân vui mừng khôn xiết, tại chỗ đặt tên cho đứa bé và ghi tên vào gia phả.
Ngày đầy tháng, Hầu phủ bày tiệc mấy chục bàn, vô cùng náo nhiệt.
Còn Tống Thời Nhã ngồi ở bàn cuối, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Sau khi tiệc tàn, nàng ta lại làm lo/ạn ở Tây Thiên Viện, ép Triệu Văn Tốn đi cầu đại phu kê đơn th/uốc.
Thậm chí khi Triệu Văn Tốn ra khỏi kinh thành làm việc, nàng ta cũng đòi đi theo.
Triệu Văn Tốn đã đồng ý.
Thế nhưng khi Hầu gia và phu nhân biết tin, họ lại càng thêm thất vọng về chàng ta.
Ta hiểu, thời cơ đã đến.
Nửa tháng sau, từ Giang Nam truyền về tin dữ.
Trên đường hồi kinh, vì Tống Thời Nhã muốn du sơn ngoạn thủy, nhất quyết đi đường nhỏ nên họ đã gặp phải sơn tặc.
Triệu Văn Tốn liều ch*t bảo vệ Tống Thời Nhã, bản thân lại bị sơn tặc đá/nh g/ãy cả hai chân.
【Không thể nào! Thế tử sao có thể phế, vậy nữ chính phải làm sao đây?】
【Còn làm sao nữa, người hại thế tử chẳng phải là nữ chính sao, đúng là sao chổi!】
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 11
Chương 10
Chương 11
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook