Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đợi đến khi chỉ còn hai chị em chúng tôi, Tần Duyệt chủ động tiến đến ôm lấy tôi, khẽ giọng xin lỗi.
"Chị à, em xin lỗi, trước đây là do em hẹp hòi, cứ luôn đeo kính màu để nhìn chị."
"Em cứ tưởng chị chỉ là đứa l/ưu ma/nh không học hành tử tế, còn sợ chị sẽ tranh giành bố mẹ với em."
"Em thật lòng cảm thấy vui cho chị, tự hào về chị."
Con bé chân thành chúc phúc cho tôi, bức tường ngăn cách tồn tại bấy lâu giữa chúng tôi, vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn được gỡ bỏ.
"Có gì đâu mà phải thế? Đi thôi, chị chở em đi lượn phố bằng xe máy độ!"
Hết.
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 11
Chương 10
Chương 11
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook