Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
20/08/2026 18:18
“Anh, có chuyện gì sao?”
“Không có chuyện gì thì không thể tìm em trò chuyện à?” Quách Phong bước tới, trên mặt nở nụ cười, “Anh em mình đã lâu không nói chuyện với nhau rồi, tìm chỗ nào đó ngồi chút đi?”
Quách Lôi nhìn anh ta, không nói gì.
Cô biết Quách Phong không phải đến để ôn chuyện cũ, chắc chắn là nhắm vào chuyện căn nhà cũ.
“Đi thôi, đằng trước có quán đồ nướng, anh mời em ăn chút gì đó.” Quách Phong vỗ vỗ vai cô.
Quách Lôi suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
Cô muốn xem rốt cuộc Quách Phong muốn nói gì.
Hai người một trước một sau đi đến quán đồ nướng ở đầu thôn.
Chủ quán là một ông lão hơn năm mươi tuổi, thấy Quách Phong đến liền vội vàng đón tiếp: “Anh Phong đến rồi à? Ngồi đi ngồi đi, hôm nay muốn ăn gì nào?”
“Lệ cũ đi, lấy năm mươi xiên th!t cừu, mười xiên cật, thêm hai chai bia nữa.” Quách Phong ngồi xuống một cách thản nhiên.
Quách Lôi ngồi đối diện anh ta, không nói lời nào.
Trên bếp nướng khói bốc lên nghi ngút, mùi thì là và bột ớt lan tỏa trong không khí.
Quách Phong rót cho mình một ly rư/ợu, rồi lại rót cho Quách Lôi một ly.
“Nào, anh mời em một ly.” Anh ta nâng ly rư/ợu lên.
Quách Lôi không động đậy: “Anh, có chuyện gì anh cứ nói thẳng đi.”
Quách Phong đặt ly rư/ợu xuống, nụ cười trên mặt dần biến mất.
“Tiểu Lôi, có phải em có ý kiến với anh không?” anh ta hỏi.
“Không có.” Quách Lôi đáp.
“Vậy tại sao em lại thay khóa nhà cũ?” Quách Phong nhìn chằm chằm cô, “Căn nhà đó anh ở ba mươi năm rồi, bây giờ em nói thu hồi là thu hồi, em bảo cả nhà anh đi đâu mà ở?”
“Anh, căn nhà đó không phải của anh.” Quách Lôi nói, “Đó là ông nội để lại cho em.”
“Ông nội để lại cho em?” Quách Phong cười, “Em có bằng chứng không? Đưa ra đây anh xem nào.”
“Chú ba có thể làm chứng.”
“Chú ba á?” Quách Phong cười khẩy, “Chú ba qu/an h/ệ tốt với em, tất nhiên chú ấy phải nói đỡ cho em rồi. Em bảo chú ấy ra làm chứng, chú ấy nói được gì chứ? Chẳng phải đều là do em dạy cả sao?”
“Anh, anh đừng có mà ngậm m/áu phun người.” Sắc mặt Quách Lôi trầm xuống.
“Anh ngậm m/áu phun người?” Quách Phong đ/ập bàn cái rầm, “Quách Lôi, anh nói cho em biết, căn nhà đó anh ở ba mươi năm rồi, chính là của anh. Em muốn lấy lại, nằm mơ đi!”
“Anh, em không muốn cãi nhau với anh.” Quách Lôi đứng dậy, “Em chỉ lấy lại những gì thuộc về mình. Nếu anh biết lý lẽ, chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng. Nếu anh không biết lý lẽ, vậy thì chúng ta cứ chờ xem.”
Nói xong, cô xoay người bỏ đi.
“Đứng lại đó cho anh!” Quách Phong hét lên phía sau.
Quách Lôi không quay đầu lại.
Cô bước ra khỏi quán đồ nướng, dọc theo đường làng đi thẳng về phía trước.
Phía sau truyền đến tiếng ch/ửi bới của Quách Phong và những lời bàn tán của người dân xung quanh.
Quách Lôi coi như không nghe thấy.
Cô đi đến cửa căn nhà cũ, lấy chìa khóa mới ra mở cửa.
Trong sân tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong gió.
Quách Lôi bước vào nhà chính, đứng trước di ảnh của ông nội rất lâu.
“Ông nội, ông yên tâm.” Cô nói, “Cháu sẽ không để bất cứ ai cư/ớp mất căn nhà này.”
Đúng lúc này, điện thoại cô lại reo lên.
Là chị dâu Lưu Thúy gọi đến.
Quách Lôi do dự một chút rồi vẫn nghe máy.
“Alo, chị dâu.”
“Tiểu Lôi à, em mau đến đây đi.” Giọng Lưu Thúy đầy tiếng nức nở, “Mẹ em ngất rồi!”
Tim Quách Lôi chùng xuống.
“Ở đâu?”
“Ở căn nhà mới đây này.” Lưu Thúy vừa khóc vừa nói, “Em mau đến đi, mẹ em vừa gọi điện cho em xong là ngất xỉu, chúng ta đang ở trạm y tế thị trấn rồi.”
“Em đến ngay.”
Quách Lôi cúp máy, lao ra khỏi căn nhà cũ, chạy một mạch đến thị trấn.
Khi đến trạm y tế, cô thấy mẹ đang nằm trên giường b/ệnh, sắc mặt tái nhợt.
Quách Phong và Lưu Thúy đứng bên cạnh giường, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Mẹ sao rồi?” Quách Lôi hỏi.
“Bác sĩ bảo không có gì đáng ngại, chỉ là huyết áp hơi cao, bị kích động thôi.” Lưu Thúy lau nước mắt nói, “Tiểu Lôi, không phải chị dâu nói em đâu, mẹ cũng già rồi, em không thể nhường nhịn bà một chút sao?”
Quách Lôi không nói gì.
Cô bước tới trước giường b/ệnh, nhìn mẹ.
Triệu Quế Phương nhắm mắt, hơi thở đều đặn, trông quả thực không có vấn đề gì lớn.
Quách Lôi biết, mẹ đang ép cô.
Bà dùng cách này để nói với cô rằng: Nếu con dám động vào căn nhà cũ, mẹ sẽ không tha cho con.
“Mẹ, mẹ tỉnh rồi à?” Quách Phong đột nhiên kêu lên.
Triệu Quế Phương mở mắt ra, nhìn thấy Quách Lôi, nước mắt lập tức tuôn rơi.
“Tiểu Lôi, có phải con không cần mẹ nữa rồi không?” bà khóc lóc nói.
“Mẹ, con không có.” Quách Lôi nói.
“Vậy sao con lại tranh giành nhà với anh con?” Triệu Quế Phương nắm ch/ặt tay cô, “Anh con vất vả lắm, trên có già dưới có trẻ, con bảo nó chuyển đi đâu?”
Quách Lôi nhìn mẹ, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực sâu sắc.
“Mẹ, căn nhà đó là ông nội để lại cho con.” Cô lặp lại một lần nữa.
“Ông nội nào để lại cho con?” Triệu Quế Phương buông tay cô ra, “Ông nội con mất bao nhiêu năm rồi, ai chứng minh được ông từng nói câu đó? Mẹ thấy con chỉ là không muốn cho anh con sống yên ổn thôi!”
Quách Lôi đứng tại chỗ, nhìn gương mặt của mẹ.
Cô bỗng thấy vô cùng xa lạ.
Người phụ nữ này, thực sự là người mẹ đã sinh thành dưỡng dục cô sao?
Chương 13
Chương 24
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 16
Chương 12
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook